ôi, vỗ nhẹ.
Tôi đứng ngoài ban công, nhìn vào phòng mình, nơi cô gái sở hữu thân xác tôi đang đứng
My đứng trong phòng tôi, nhìn ra ngoài, nơi tôi - cô gái khiến cho cuộc sống của cô ấy đảo lộn hoàn toàn – đang đứng.
Không biết rằng có đúng là chúng tôi đang nhìn nhau hay không. Chỉ biết đôi mắt cả hai đều trống rỗng. Chúng tôi đứng im, tay buông thõng, nhìn vào khoảng trống như thế không biết là bao lâu…
***
- Xuống ăn cơm đi con!
Bố tôi mở cửa phòng, nhìn My lo lắng. Cô ấy quay ra phía cửa phòng nơi bố đang đứng, không trả lời, im lặng đi xuống dưới nhà. Key đeo máy ảnh lên cổ rồi mở cửa cho tôi bước theo họ.
Mẹ 85 bày thức ăn lên bàn. Bánh mì, trứng ốp la, pa tê nóng và salad dưa chuột. Hầu hết là những món tôi và Đăng đều thích. Tôi chọn một chỗ ngồi ngay cạnh bồn rửa bát – nơi có thể ngắm cả gia đình ăn cơm. Key đến đứng cạnh tôi.
- Anh không thể tránh xa em ra được một chút à? – Tôi cau có
- Không! – Anh thản nhiên trả lời, mặt vênh lên đáp lại.
Tôi lườm Key.
…
- Đăng!
Tôi giật mình nhìn về phía bàn ăn.
- Con học đâu cái kiểu nhèn thức ăn vứt xuống sàn thế? Khi nào ăn hết mới được đi học. – Mẹ 85 tức tối cúi xuống sàn nhặt miếng bánh Đăng vừa nhả ra.
- Hôm nay ai đưa con đi học hả mẹ? – Đăng nhìn về phía My dò xét. Tôi cảm thấy em đã nhận ra có một điều gì khác từ chị của mình. Khuôn mặt em lấp ló sau bàn tay cầm thìa. Em cứ nhìn về phía My rồi lại nhìn mẹ em.
- Để bố đưa con đi! – Bố tôi vừa ăn vừa trả lời.
Đăng lại nhìn My. Đôi mắt em cụp xuống. Em đã quen với việc nắm tay tôi đến trường mỗi ngày. Sự thay đổi này dường như khiến em hụt hẫng. Em nhai trệu trạo miếng bánh mì rồi lại nhèn ra vứt đi mỗi khi mẹ 85 không để ý.
[- Bé con! Chị đố em ăn hết phần ăn mà chị làm cho em đấy!
- Chị mất gì nào? – Đăng cười tít mắt.
- À, mất gì à? – Tôi vờ đưa tay lên cằm suy nghĩ – Lát nữa cõng em đến trường, được không?
- Thế thì nhìn em đây! – Đăng làm dáng siêu nhân rồi chạy đến bàn, cầm lát bánh mì quết pa tê ăn ngấu nghiến. Mỗi khi nuốt xong một miếng, em lại nhìn tôi cười toe, mắt em sáng long lanh…
Tôi biết, cho dù không đố em. Em cũng ăn hết, vì bữa sáng tôi luôn chọn nấu những món em thích. Bánh mì, trứng ốp la, pa tê nóng và salad dưa chuột.">
Nhưng hôm nay, Đăng không ăn một chút nào cả. Em phụng phịu đẩy đĩa ra giữa bàn, trườn khỏi ghế rồi với lấy cặp sách chạy ra ngoài cửa. Bố tôi ăn nhanh cho xong bữa rồi cũng đứng dậy. Tôi ngồi im. Chẳng cần nhìn, tôi cũng tưởng tưởng ra cảnh Đăng lết theo bố tôi, leo lên xe, ngồi thu lu trên ghế, ôm cặp cho đến khi tới trường. Có một cảm giác nhói đau sâu trong trái tim tôi. Thương em đến nao lòng.
- Ăn xong thì nhớ rửa bát rồi làm gì thì làm!
Bố vừa đi khỏi, mẹ 85 quay trở lại với chính mình, không cố diễn vai mẹ hiền vợ đảm nữa. Mẹ chuyển đống bát đĩa ra chậu rửa, vứt khăn lau trước mặt My, sẵng giọng. Key ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi nhìn Key thở dài. Nhưng điều khiến cả hai chúng tôi - kể cả mẹ 85 - ngạc nhiên, đó là thái độ My đáp trả mẹ.
Cô ấy ngồi yên trên ghế, bình thản ăn nốt phần bữa sáng của mình, không hề mảy may để ý. Mẹ 85 tất nhiên là rất tức giận. Trước kia mẹ vẫn sẵn tay cho tôi mấy bạt tai mỗi khi mẹ cáu giận. Nhưng hôm nay mẹ có vẻ nhún nhường hơn do My đang bị thương sau vụ tai nạn. Một bên thách thức, một bên nhún nhường. Mẹ 85 không nói gì thêm, ngúng nguẩy đi lên tầng.
My ăn rất chậm. Đôi mắt My luôn trống rỗng đến khó hiểu. Tôi chưa bao giờ nhận biết được cô ấy đang nhìn đi đâu và tập trung về phía nào. Cô ấy khiến tôi cảm thấy sợ sệt và lo lắng. Một phần vì My đang sở hữu thân xác tôi. Một phần vì chính những hành động bất thường mà cô ấy tạo ra. My quét chiếc thìa trên đĩa, chậm rãi vẽ những vòng tròn.
Mẹ 85 đi xuống nhà, váy vóc vòng vèo mẹ đã mang đủ cả. Mẹ liếc xéo My rồi bước ra cửa. My không hề nhìn theo. Cô ấy vẫn tiếp tục quét chiếc thìa trên đĩa theo một đường tròn.
Nhà bây giờ chỉ có một mình My. À không, có My, Key, và tôi!
- Key! Em sợ! – Tôi bấu chặt tay Key
- Mẫn! Anh cũng sợ! – Key bắt trước bấu chặt lại tay tôi.
Tôi đẩy Key ngã xuống sàn, tức giận:
- Anh có thôi cái kiểu cợt nhả ấy đi được không?
Key phá lên cười, lồm cồm bò dậy. Nhưng đúng là cái cách anh làm khiến cho tôi thoải mái và bớt sợ hãi. Mải trêu chọc nhau, chúng tôi không hề để ý My đã đứng dậy từ bao giờ. Những tiếng động lạ trên tầng 2 kéo tôi và Key chạy lên đó. Cửa phòng tôi mở toang. Đập vào mắt tôi là một cảnh tượng mà tôi không biết phải hiểu như thế nào cho đúng. My đứng trước tủ quần áo của tôi, lục tung các ngăn tủ, vứt bừa bãi đồ đạc của tôi ra sàn nhà.
- Cô ấy đang làm cái quái gì vậy? – Key nghiêng người, thì thào vào tai tôi.
Tôi nhìn My, không biết phải trả lời Key thế nào. Cô ấy đang làm gì? Những khung ảnh treo tường và đặt trên bàn học của bị dỡ hết xuống, cất vào hộp các tông. Các ngăn tủ chẳng mấy chốc trở nên trống trơn. Quần áo tôi vứt la liệt khắp sàn nhà. My nhanh chóng thu hết lại rồi tống tất cả vào một túi lớn. Toàn bộ đồ đạc, kỉ vật của tôi bị My nhồi nhét và đẩy xuống gầm giường không thương tiếc. Rèm cửa sổ bị My giật mạnh và trùm lên cánh tủ, che đi tấm gương duy nhất trong vòng.
Trong lòng tôi có cảm giác đau đớn như vừa bị ai đập vỡ mất một đồ vật quý giá nhất. Mọi hành động My làm dứt khoát và nhanh chóng đến mức tôi chỉ kịp ngỡ ngàng và chưa hề nảy sinh một ý niệm phản kháng. My nhẫn tâm tới mức, ngoài thân xác tôi ra, cô ấy có thể mạnh tay xé nát bất cứ thứ gì của tôi, thuộc về tôi.
Key nắm chặt lấy tay tôi, quay sang nhìn tôi lo lắng. Thật kì lạ là tôi không hề khóc. Không phải đôi mắt này đã cạn khô nước. Mà bởi tôi hiểu được rằng. Những gì đang đợi tôi ở phía trước kia, còn rất nhiều!
Chap 6. Kỷ niệm đánh rơi
1. Lơ lửng
Sẽ chẳng bao giờ tôi quên cái ngày, nắng nhuộm đỏ vàng những đường xương lá ấy.
Một buổi sáng khi cái lạnh đầu thu mới chờn vờn trong không khí, mẹ thức dậy thật sớm, vuốt ve mái tóc tôi khi tôi còn đang lạc trong giấc mơ tản mạn về cổ tích. Mẹ khẽ lay tôi dậy, đón nhận cái nhăn mặt và vài lời phụng phịu của tôi bằng một nụ cười. Một nụ cười trôi theo gió heo may nhạt mãi…
Mẹ tự tay nấu và ăn cùng tôi bữa sáng. Bỏ qua những câu phàn nàn về món cơm rang trứng quá khô vì ít dầu, mẹ luôn tay gắp thêm xúc xích và nộm vào đĩa cơm của con gái, dỗ dành từng miếng một. Tôi chỉ nhớ mình vừa ăn vừa chống tay vào cằm chán nản. Cái vô tâm của một đứa trẻ 8 tuổi chưa thể nhận ra đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và mái tóc đã thưa đi nhiều vì bệnh của mẹ mình.
Mẹ vừa thay đồ cho tôi vừa hát. Tôi ngắm nhìn đôi mắt mẹ. Đôi mắt buồn như ngày xưa trở lại. Nhưng lấp lánh những niềm vui tạm thời. Tôi ôm cổ mẹ, hỏi:
- Mẹ ơi Mẫn có xinh không?
- Xinh lắm! – Mẹ nhoẻn miệng cười
- Mẹ biết Mẫn xinh giống ai không?
- …
- Giống mẹ đó, hì hì…
Mẹ ôm tôi cười khúc khích, giơ má đón nụ hôn chúm chím còn vương mùi trứng và xúc xích, trọn vẹn!
Tôi nắm tay mẹ tung tăng trên vỉa hè có lát những viên gạch hình thoi dưới tán cây xanh. Mùa thu đã kịp rắc mùi hoa sữa hắc nồng trên những đoạn đường. Tôi không còn nhớ nổi mẹ hát cho tôi nghe bài gì, kể cho tôi nghe chuyện gì. Bởi tôi luôn líu lo át đi tiếng mẹ. Mẹ và tôi bước trên những khuông nhạc riêng, cung trầm, cung bổng.
Những gót chân hạt nắng đánh rơi….
Xào xạc lá còn theo ai khắc khoải…
…
Ngày hôm ấy mẹ mất!
Tai nạn oto!
Tôi nghe tin ấy trong tiếng còi tàu hú dài khi cô giáo đang cho lớp xếp hàng đợi tàu hỏa qua để sang đường. Nhiều khi, không thể diễn tả rõ ràng những thứ đang diễn ra bên trong một con người. Nhất là khi nỗi buồn cũng không thể gọi thành tên. Có những bàn tay đưa ra. Tôi không thể nắm. Vì rất có thể, những bàn tay ấy chỉ vô thức chạm vào gió thoảng hoặc đùa với mùa lá rụng. . . Tôi cúi mặt xuống, giấu khuôn mặt tròn xoe vào trong mũ, không muốn cô và bạn bè nhìn thấy nước mắt tôi rơi…
Có con nhóc chạy thật nhanh trên những con đường có lát những viên gạch nhỏ hình thoi dưới tán cây xanh. Bỏ lại đằng sau tiếng gọi gấp gáp của cô và bè bạn. Cơn gió vô tình thổi lật mũ, rơi rớt lại sau lưng. Nhóc chạy chậm lại, tháo vội chiếc cặp đeo trên lưng, vứt bỏ luôn bên lề đường rồi chạy tiếp. Không mưa! Nhưng mặt đất thỉnh thoảng lại in hình những giọt nước có vị mặn.
Mẹ nằm ngủ yên, môi vẫn mỉm cười. Trên má mẹ vẫn in hằn nụ hôn còn vương mùi trứng và xúc xích. Nhà đông quá! Tôi len lỏi dưới chân đám đông, lết về phía mẹ. Bất chợt bị nhấc bổng lên không trung. Khi nhận ra bác tôi đang bế tôi ra xa mẹ, tôi mới bắt đầu khóc một cách có ý thức. Tiếng ai đó dỗ dành, dịu nhẹ… “Ngoan nào cún, đừng đánh thức mẹ, để mẹ ngủ ngon!”.
Tôi chẳng còn nhớ mình đã ôm chân ai để khóc, tiếng khóc như muốn xé toạc trái tim người nào cướp đi quyền ôm chào tạm biệt mẹ lần cuối. Nếu có thể, tôi không đời nào ngoan vào lúc ấy, không đời nào để mẹ ngủ yên…
Một ngày nắng nhuộm đỏ vàng những đường xương lá, tôi đeo khăn trắng, nắm tay bố bước lê thê trên con đường dài. Bố và tôi đều hoảng hốt giữa con đường biết bao nhiêu là lá rụng. Nước mắt rơi nhiều đến nỗi má chẳng kịp khô.
Trong những giấc mơ của những ngày sau, khung cảnh tương tự bức ảnh. Tôi nhìn thấy người duy nhất trong đó chính là mình. Vị trí ko bình yên lặng lẽ thế kia. . .
Giữa đường ray! Tàu đến, dừng xịch một cái trước mặt, cách một gang tay. Lái tàu đưa cho một cuốn sách, chẳng bảo tránh ra. Tôi cười hềnh hệch, còi tàu hú chói óc. Chẳng hiểu tàu đi qua kiểu gì, khi tôi vẫn ngồi đó, lật giở từng trang sách. Trang nào cũng loang đầy mực, đen xì ko còn lấy một chữ. Tiếng kim loại va đập vào nhau. Cuốn sách rơi loảng xoảng. Vỡ! Găm vào chân đau điếng. Chân đầy mực. . .
Những ngày tiếp. Lại cười! Lại còi tàu. . .
2. Chạm đất:
- Mẫn, Mẫn ơi!
Choàng tỉnh! Key nhìn tôi lo lắng.
- Em ngủ sao?
Tôi không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào. Những khoảng không trống rỗng, luôn không quên ghé thăm tôi. Bất cứ khi nào có thể. Một điều chắc chắn rằng tôi chẳng đau yếu gì. Nhưng nó vẫn cứ thăm tôi đều đều. Tại sao?
Có những thứ, nếu có thể giải thích ra thành từ ngữ thì chẳng cần đến mắt, mũi, tay, chân… Chỉ cần mỗi cái lưỡi không hư tật, dùng phát âm, con người cũng vẫn hiểu được nhau. Điều duy nhất tôi cảm nhận được lúc này. Trống hoác. Não hoạt động trì trệ. Thần kinh thi thoảng lại tuột như cái xích xe dài hơn bình thường một hai nhịp. Trong đầu toàn những dòng kẻ, không có chữ, một vệt mực cũng không. Xuất hiện rất nhiều người. Toàn không có mặt!
- Ừ… Em không biết!
- Theo những gì anh biết thì những linh hồn như chúng ta không ngủ. Em vừa đi lạc, đúng không?
- Ý anh là gì? Đi lạc á?
Key dựa người ra đằng sau, tay mân mê chỉnh chế độ máy ảnh.
- Ừ, hình như em vừa lạc về quá khứ. Cách đây rất lâu, rất xa.
Tiếp trang: