n Gia Băng, nét cười khoét sâu trên miệng, ranh mãnh đẹp mê hồn.
-À...Ờ!_Thiếu suýt nữa đơ người chết não, Gia Băng bối rối đảo hai con ngươi.
-Để ai đó phải áy náy, ân hận, ray rứt đến mức lấy thân đền tội.
Há miệng như bị trật khớp, Gia Băng đảo mắt nhìn ông bố mình rồi nhìn người vẫn chế ngự mình trong vòng tay, ko biết nghĩ gì hai hàm răng lại cầm cập đánh vào nhau, khó khăn lắm mới bật nổi thành tiếng một cách suôn sẻ:
-Ý cậu, cậu muốn ba tôi lấy thân đền tội?_Gia Băng vừa nói vừa thấm thía lời than thân trách phận của Kì Như "Trai đẹp trên đời nó phải lòng nhau hết rồi".
Sau khi tiếp nhận câu hỏi trong sáng, ngây thơ của kẻ khác phái vào đại não, tinh lọc và cắt nghĩa, diễn dãi từng câu chữ, Hàn lão gia và Tử Thần như hẹn trước với nhau, cùng lúc rơi vào trạng thái trầm mặc, sắc thái rõ ràng u uất ko thể tả, chỉ biết nhìn Gia Băng như muốn xé xác lột da cô.
Co giật miệng vài cái, Gia Băng biết điều cúi mặt nhìn ngón chân trắng ngần của mình cử động, mồ hôi lạnh trộm toát.
Để ko gian xung quanh yên ắng một hồi, Hàn lão gia thở dài bất lực, tay ko biết mỏi vẫn giữ đúng nguyên trạng khẩu súng.
-Gia Băng, sang đây với ta!_Hàn lão gia thanh âm trầm thấp, 10 phần có đến 9 phần khí phách như ma quỷ vang lên mờ nhạt.
-Nhưng...con..._Gia Băng ngẩng đầu, chần chừ ko nỡ liếc sang Tử Thần có lẽ đã hạ hoả, đôi chân trần lạnh cứng dường như ko muốn rời xa nơi mình đang đứng, bám chặt vào mặt nền lạnh lẽo.
-Qua đây với ta, đừng để ta phải động tay động chân_Hàn lão gia nhất quyết giữ vững ý định, lạnh lùng đe doạ.
Như cảm nhận được sự nguy hiểm đang cận kề, Gia Băng rút bàn tay đang được ủ ấm ra khỏi lòng bàn tay Tử Thần, cố gạt đi bàn tay đang ngự trên eo mình.
Ko thể để Tử Thần bị thương thêm lần nữa. Có lẽ, nếu Gia Băng sang phía bố, bố sẽ dẫn cô đi, nhưng như thế, Tử Thần sẽ được bệnh viện lấy nhanh viên đạn chết tiệt kia ra khỏi người.
Mồ hôi đang rũ rượi chảy trên người Tử Thần, là bằng chứng tố cáo sự chịu đựng của cậu.
-Ko được_Tử Thần ngang bướng siết chặt eo Gia Băng, câu nói thốt lên ko chỉ để nói cho Gia Băng, Hàn lão gia nghe thấy sự cố chấp của cậu mà còn để lí trí cậu tiếp nhận mệnh lệnh.
-Hàn Gia Băng, qua đây!_Hàn lão gia gầm nhẹ.
-Cậu dám_Tiếp theo đó là lời cảnh cáo lộ liễu của Tử Thần.
-Con ko nghe lời cha là con bất hiếu_Hàn lão gia mạnh miệng trách mắng sự do dự của cô con gái. Gia Băng thấy khá hợp lí
-Vợ ko nghe lời chồng là vợ phụ nghĩa!_Ko để mình thua kém, Tử Thần nêu đạo lí phu thê giảng giải cho Gia Băng nhưng chỉ nhận được sự kinh ngạc tung hoành trên gương mặt thộn ra của cô.
-Lăng thiếu gia, cho hỏi cậu là chồng con gái tôi khi nào vậy?_Tỏ vẻ hêt sức ngạc nhiên đến kịch, Hàn lão gia đắc ý hỏi, khoé miệng cong lên thích thú. Có lẽ, đây là kẻ đầu tiên dám chơi với ông đến cùng.
-Từ khi con và ái nữ của cha ngủ chung giường ạ_Ko ngại ngùng, ko cảm thấy bỉ ổi và càng ko cho là liêm sỉ, Tử Thần vuốt nhẹ tóc pho tượng đá Hàn Gia Băng cười tươi roi rói, đã thế còn..._Bố yên tâm, con là người có trách nhiệm.
-Ngươi...ngươi..._Quá "xúc động" đến nỗi lời lẽ phải nghẹn chặt ở cuống họng, Gia Băng xuýt đánh rơi hai con ngươi đen nhánh ra khỏi tròng mắt, hận ko tài nào đem hết toàn bộ những câu xỉ vả phong phú trong bụng ném vào cái mặt dày của kẻ đang ôm eo mình, chỉ có thể lấy móng tay bấu chặt vào da hắn xả nhục.
-Cậu vừa nói gì?_Người "xúc động" thứ hai sau nhiều phút đông cứng người lên tiếng, thanh âm âm trầm như từ 18 tầng địa ngục vọng lên.
-Chúng con đã ngủ chung giường_Gạt nỗi sợ hãi hèn mọn tầm thường sang một bên, Tử Thần quân tử nhất ngôn, đã làm phải thành thật khai báo, cao giọng như ban bố chiến công vĩ đại của mình, 2 con người đen ánh lên nét châm chọc nhìn cha vợ đang căng mặt chất vấn mình_Thế nên, Gia Băng là người của con ko có gì phải tranh cãi.
-Tên khốn!_Kích động trước những gì vừa lọt tai mình, Hàn lão gia đưa tay bó cò làm chấn động một vùng ko gian rộng, đôi mắt đen cuồng phẫn nhìn kẻ dám cả gan làm trật hướng bắn của mình, làm viên đạn dắt phựt vào trần nhà.
-Anh chơi đủ chưa?_Giựt mạnh khẩu súng trong tay chồng, ném hẳn sang bên, Hàn phu nhân chống tay lên eo mình, chấn vấn_Chất xám của anh bị rơi xuống dạ dày rồi hả? Nếu sau này có người nói em và người khác chung giường chắc anh cũng ko thèm hỏi bắn em mấy phát chết luôn ha? Mà em đã nói rồi, anh muốn làm gì tùy anh, nhưng đừng hễ tức là đem súng ra doạ người, làm thế lỡ con cái học theo thì sao? Sao anh ko biết làm gương cho bọn trẻ thế?
Ko cho Gia Băng có cơ hội cảm kích hành động của mình, Hàn phu nhân quay sang Tử Thần, khẽ liếc nhìn vết thương trên người cậu, tiếp tục trách:
-Con nữa, biết người ta khùng thì phải tránh đi chứ. Cứ vênh mặt lên châm chích rồi để ăn đạn là sao? Ai dạy con kiểu ứng xử tùy ý vậy hả?
-Hàn Gia Băng, con nên kiểm điểm lại bản thân mình đi. Giờ ko đi theo ai hết, theo mẹ!_Hàn phu nhân ngự nhãn thần lên người Gia Băng, tuôn 1 tràng rồi kéo cô con gái mình đi để lại 2 người đàn ông vừa hoàn hồn nhìn nhau chằm chằm.
Sau khi "tiễn" ông bố vợ đi, Tử Thần mới thả lỏng cơ thể, ngồi phịch xuống mặt đất lạnh lẽo. Cậu thở hắt, đôi mắt dại đi phân nửa nhìn vết thương.
-Liều lĩnh thật! Nhưng đó là điều tôi thích ở anh, anh rể_Như một hồn ma ko tan biến, Gia Lâm ngồi xổm nhìn Tử Thần nhăn mặt, đê mê vì đau_Chắc chúng tôi sẽ rời bệnh viện và đến nơi khác, anh muốn biết đó là đâu ko?
-..._Đáp lại Gia Lâm bằng tràng ho khan, Tử Thần như chịu hết nổi rồi. Cậu phụ phục người xuống mặt đất lạnh, dần dần rơi vào cơn mê man.
-Tội nghiệp_Gia Lâm chép miệng thương hại vài cái rồi đứng dậy, nở nụ cười gian tà_Hãy đến lâu đài của vương quốc tìm công chúa, anh rể!
Khi bước chân cuối cùng rời khỏi hành lang dài, là lúc chàng hoàng tử tìm thấy câu trả lời mơ hồ nhất
"Biệt thự Tổng thống"
Hết chap 91...
Chap 92:Nụ cười cuối cùng
***
Thời gian trôi nhanh, tựa như có bàn tay vô hình của ai đó, phải chăng là thượng đế, rút ngắn lại.
Thoắt cái, một tuần đủ 7 ngày, 168 tiếng đầy bận rộn và huyên náo lại đủng đỉnh trôi qua, vô tình phủ lên thủ đô Seul hoa lệ, đẹp đẽ sự cuồng nhiệt đến phản loạn, sự háo hức đến hồi hộp, sữ nghi hoặc đến vỡ lẽ bởi vô vàn những tin đồn dày đặc, trái phải ngược xuôi và thay đổi chóng vánh đến đáng sợ. Chưa bao giờ, Seul ngập tràn trong sự lung lạc, bạo loạn và hoàn toàn mất hết phương hướng như lúc này.
Rồi một ngày, ko biết từ đâu chui ra, cái tin tức béo bở rệu mỡ đầy hứa hẹn rằng Hàn gia sẽ tổ chức tiệc công bố đại sự của gia tộc trên đất Hàn đã làm khuynh đảo cả Seul vốn đang hoang mang, làm dư chấn đến nhiều vùng lân cận chỉ trong vẻn vẹn 12 tiếng. Nó ko chỉ thúc đẩy tần suất biểu tình , hô hoán hiệu ngữ của đám đông fan hâm mộ tăng vọt chóng mặt mà còn làm cho lượng khách du lịch đổ xô đến Seul ngày càng đông chỉ trong một cái ngáp dài 1 phút.
Nhưng, nguồn thông tin nêu trên vốn ko phải là loại tin vịt, tin gà tạp nham đồn thổi. Nó hoàn toàn có nguồn gốc, xuất xứ đáng tin cậy hẳn hoi, chứ ko xồm xộp như mấy thông tin hàng nhái xuất hiện trên mặt báo những ngày trước. Bởi lẽ, cái kẻ to gan dám tiết lộ bí mật đại sự gia tộc Hàn gia ko ai khác là tổng thống Hàn quốc kính mến đương nhiệm. Chỉ vì một phút lỡ lời oang oang nháy mắt vỗ vai khích lệ dân tình trong chuyến đến viện dưỡng lão làm từ thiện "Bà con cô bác ko cần nhụt chí, sắp tới Hàn gia sẽ tổ chức một bữa tiệc hoàng tráng ở đây và ra mắt công chúng sớm thôi" mà ngày ngày ông ấy ăn ko dám lựa đồ ăn ngon, mắt thau tháu ko dám ngủ vì mải dò
xét biểu hiện của người nhà Hàn Gia đang "đống đô" trong biệt thự của mình, sức khỏe cũng vì thế mà suy giảm nghiêm trọng mặc dù Hàn Gia ko hề có ý trách cứ việc làm dư hơi thừa calo của ông. Âu cũng là cái hoạ từ khuôn miệng rộng ngoác ông mà ra.
Kết hợp với lời bật mí lộ liễu được trích dẫn y nguyên nằm to tổ bố ở hầu hết các mặt báo, tạp chí Hàn quốc, các nhà báo sống chết với nghề đã tận tâm tận lực đặt nhãn thần mở căng ở mức báo động 24/24, chỉ cần ngửi thấy mùi Hàn Gia phảng phất trong gió khô hanh của tháng 11 là họ tự tin có thể tóm gọn "mẻ cá lớn" ko cần lưới. Nhờ sự năng nổ ko ai khiến mà được sự đồng thuận ngầm của chủ nhân Hàn Gia ấy, một loạt thông tin nghi ngờ thuộc phương diện liên quan đến Hàn Gia sớm được tẩu tán khắp các phương tiện thông tin đại chúng. Điển hình, chỉ trong vòng một tuần, hãng hàng ko Hàn quốc đã xác nhận có hơn 100 phi cơ riêng được xác nhận
là của những doanh nhân, nghệ sĩ, tài phiệt lớn trên thế giới đã xin hạ cánh tại sân bay lớn nhất của Seul. Theo đó, những nhà chức trách máu mặt của một số nước phát triển cũng có dấu hiệu đáng ngờ tương tự càng làm cho mối nghi ngờ về điều tổng thống đưa ra tăng thêm tính xác thực. Điển hình thứ 2 và nổi bật ko kém là sự huy động lực lượng nhân viên gấp rút của tập đoàn Lăng Tử cùng thời gian đó. Tuy bề ngoài vẫn bình thường như mặt nước lặng giữa hồ, nhưng, khách sạn xa hoa theo kiến trúc Hoàng gia châu Âu của tập đoàn này dần có dấu hiệu khẩn trương, gấp rút. Các nội thất, bài trí đại sảnh lớn nhanh chóng được bày biện hết sức trang trọng,
cầu kì, kiểu cách, càng khiến dân tình ko khỏi đoán già đoán non rằng, rất có thể, đại tiệc của Hàn gia sẽ được tổ chức ở nơi này.
Và, lời suy đoán ấy đã đúng.
Chớp mắt, sự kiện trọng đại nhất của một trong những gia tộc đế vương trên thế giới đã được diễn ra, đem đến sự thoả mãn, phấn khởi cho toàn thể con dân đại hàn dân quốc dù biết mình có tu thêm 10 kiếp cũng ko có dịp tham dự.
Màn đêm lành lạnh từ từ trùm lên toàn bộ sứ xử kim chi dậy sóng, như một hồi súng phóng thích mọi sự kiềm chế, toan mưu bấy lâu của Hàn Gia.
Đại tiệc lớn nhất mà họ quẳng tiền tổ chức, sắp sửa chính thức chiếc cáo thiên hạ, cũng như, những đứa con được nuôi dưỡng trong bóng tôi của họ, cũng đã đến thời khắc bắt lấy quyền lực vốn có của mình.
Được trang trí với tông màu chủ đạo sắc vàng huy hoàng, buổi đại tiệc ánh lên vẻ hoa lệ, thanh lịch mà choáng ngợp sự tôn nghiêm cao quý. Những chiếc đèn chùm đồ sộ xõa dài từ trần đại sảnh đến hầu như chạm đất với chất liệu pha lê xa hoa, những bộ đồ ăn bằng bạc đặt ngay ngắn trên những bàn tiệc nối liền nhau như phát huy hết vẻ đẹp tuyệt mĩ của mình mà toả ánh sáng léo lắt, mờ ảo, tạo nên cảnh tượng lộng lẫy huyễn hoặc.
Kiểu cách trang hoàng xa hoa đến khoa trương, những món ăn đặc sản đắt đỏ đẹp mắt ngon tuyệt, lại thêm người người trong âu phục đẹp đẽ, thời thượng, trang sức tinh xảo đi qua đi lại, đâu đâu cũng khiến cho đám kí giả được mời đến phải trầm trồ ca thán. Sự bất phàm này, quả thực chỉ có Hàn Gia mới có khả năng phô diễn.
Nếu buổi đại tiệc lần trước của Lăng Gia có những vị khách giàu có ở Châu Á góp mặt, thì đại tiệc lần này của Hàn Gia lại có thêm sự xuất hiện của những vị khách tai to mặt lớn hầu khắp thế giới. Bọn họ, nếu ko phải là những nhân vật danh tiếng được sách báo công nhận, gia đình giàu có và thế lực thì chắc chắn cũng phải là những người cự phú tinh anh ưu tú tài năng thiên bẩm. Đi
Tiếp trang: