ta đành bất nghĩa
-Ra vậy, ngươi nghĩ ta bẩn thỉu nên phòng bệnh hơn chữa bệnh chứ gì?_Chán chườm, tôi ngúc ngúc cái đầu như con gà tục tác, tự thưởng cho mình một nụ cười vì quá ư thông minh
-Đầu cậu chứa gì vậy?_Ngây người nghe tôi phân trần, Lăng Tử Thần như từ thiên đường rơi xuống trần gian, hỏi một câu cực kì ngu ngốc
-Trời ạ! Đầu tôi chứa chất xám nguyên chất đấy
-Vậy sao?_Nín người, đảm bảo hắn đang nín người vì cái mặt hắn đỏ lên rất khả nghi, Lăng Tử Thần cố gắng lắm mới nói tiếp được
-Muốn nghĩ gì thì nghĩ_Bực bội trước thái độ nhạo báng của đối phương, tôi đẩy hắn ra xa, giận dỗi bỏ về phòng_Ta về
-Đứng lại!
-Ko đứng!_Thẳng thừng và nhất quyết, tôi giữ nguyên chủ ý của mình, hiên ngang bỏ về phòng, nhất định phải vứt cái dây chuyền đáng ghét này mới được
-Đã bảo là đứng lại!_Vừa dứt lời, Lăng Tử Thần ko biết từ lúc nào đã ở phía sau tôi, thật nhanh luồn cánh tay rắn chắc của mình đặt trước ngực tôi, bàn tay xòe ra áp chặt vào cổ, tay còn lại thả lỏng đặt trước bụng tôi
-Á!_Dừng chân kịp lúc trước khi lưỡi mình vô thức bắn ra ngoài vì bàn tay giết người của Lăng Tử Thần, tôi hét lên, cơn giận khí thế phừng phực hơn trước, ra sức _Cậu làm gì thế hả? Sao bóp cổ tôi
-Xin lỗi!_Buông lỏng tay đang chế ngự ở cổ tôi tỏ vẻ hối lỗi, im lặng một chút, Lăng Tử Thần đặt cằm lên tai tôi, thở phì phò như kẻ bệnh, từng lời nói ra thật dịu và ấm, đến mức nó cứ cô đọng mãi trong tim_Tôi ko phải có ý đó
-Được rồi!_Đỏ mặt ko ngớt, tôi cúi nhẹ cởi bỏ "dây xích" của Lăng Tử Thần, chân đan chân bước như gió phóng ra khỏi phòng, cố che giấu sự ngượng ngùng đang hằn lên trên mặt. Tất cả cũng chỉ tại hắn mà ra thôi
Đóng sập cửa lại, tôi dựa người vào tường, đưa hai tay lên áp chặt vào má mình, từ từ cảm nhận sức nóng tỏa ra thấm vào tay của nó. Lặng ngắm chiếc dây chuyền đã hằn vết trong lòng bàn tay, tôi thở dài, nhướn người dậy quẳng vào học bàn rồi nằm ì xuống giường, tự thưởng cho mình một giấc ngủ giũ bỏ mọi thứ. Quả thực, đã lâu rồi, tôi mới có cảm giác này, trái tim thổn thức lệch nhịp liên hồi...
Sáng hôm sau, ngay khi đánh răng rửa mặt làm vệ sinh cá nhân, tôi, Hàn Tử Di, đã quyết tâm làm một chuyện cực kì trọng đại mang tầm ảnh hưởng đến cả tương lai sau này, đó là...tập đi học sớm tránh đụng độ với Lăng Tử Thần càng ít càng tốt. Nói là làm, với ý chí kiên cường bất khuất cây ngay ko sợ chết đứng, tôi soạn đôi patinh đã để mốc meo nhiều tháng trời làm dụng cụ di chuyển, tiết kiệm tiền đi xe buýt để mua đồ ăn vặt. Rón rén một cách hèn hạ, tôi khẽ mở nhẹ cửa chính, khom lưng chống gọi chui tọt ra bên ngoài, nhanh nhẹn mặc đồ nghề tác nghiệp
Xui xẻo sao, vì lâu rồi ko trượt patinh nên tôi đi lại hoàn toàn khó khăn, y chang lúc mới đầu tập trượt vậy. Với nhiều lần ngoan cường ko chịu bỏ cuộc, cuối cùng tôi cũng thành thạo hơn trước, có thể trượt một cách suôn sẻ
Hít thở thật sâu cho oxi tràn đầy 2 lá phổi, tôi toan vận khí ra sức trượt về phía cổng thì bất chợt bị bàn tay tàn bạo của ai đó túm lên cổ áo, ko cho di chuyển
-Ai?_Hùng hổ quay mặt đối diện với tên mới sáng sớm làm xằng làm bậy, tôi quát đầy khí thế, được một chút thì nó lại xì hơi bay đi mất_A, bạn Lăng
-Sớm nhỉ?_Ko thèm chào tôi lấy một cái gọi là có qua có lại, Lăng Tử Thần lập tức nói kháy tôi, chọc vào nỗi đau muôn thuở của con người vốn quen ngủ nướng
-Hơ, tất nhiên, mình là học sinh gương mẫu mà_Cười tươi rói, tôi dặn lòng cố nín nhịn, đợi "thiên thời địa lợi nhân hòa" sẽ ra tay kích bác lại_Bạn Lăng cũng sớm qúa
-Vì có người trở trời nên tôi cũng phải miễn cường thuận theo thôi_Mặt dày đến tráo trở, Lăng Tử Thần vênh cái mặt triều người tấm tắt khen nức nở lên trời, thẳng hướng về phía cổng, miệng thản nhiên ra lệnh như tôi là tớ của hắn_Đi
-Ờ!_Ỉu xìu lặng bước "bẽn lẽn" theo sau Lăng Tử Thần, tôi lấy tay đập cái bốp rõ đau vào mặt mình, tức tối trước kế hoạch bị đổ bể, biết thể hôm qua tôi đã xổ thuốc xổ cho hắn đi tù tì mấy phát, xem hôm nay có ngạo nghễ thế được ko cho rồi
***
Sau một hồi kêu cả than vãn suốt chặng đường, tôi quyết định đi bộ tập sức khỏe, mặc cho Lăng Tử Thần hết lời "dỗ dành" bảo lên xe buýt. Được một lúc, cơ chân của tôi cũng chịu hết nổi mỏi mệt khắp nơi, vì thế vận tốc cũng giảm dần, khoảng cách giữ Lăng Tử Thần cũng xa hơn trước.
-Tránh ra!_Một âm thanh vang vọng cực lớn từ một phía nào đó đổ dồn về chạm vào màng nhĩ tôi, trước khi để cho tôi kịp xử lí thì một người nào đó đã xông đến chạm mạnh vào vai tôi, để lại một câu rồi chạy vào con hẻm_Anh xin lỗi!
Mất thăng bằng bổ nhào xuống đất sau cú va chạm, tôi điên tiếc bỏ qua lời nói của người đó, bướng bỉnh ném ánh mắt oán hận về phía hắn nhưng rồi lại ngớ người đi, cái dáng chạy đó, cái lưng đó, mái tóc đen hơi dài đó, khiến tôi nhớ đến 1 người, Hạ Kì Thiên...
Hết chap 35...
Chap 36:Đằng sau mặt nạ...
-Cậu chủ, đây là toàn bộ dữ liệu người của ta vừa thu thập được từ 1 chi nhánh đơn lẻ ở Bắc Giang trực thuộc tập đoàn Nibi có liên qua đến việc ăn cắp mẫu thiết kế mặt đá Rubi-Dark Moon của chúng ta_Một người đàn ông mặc bộ comlê đen chỉnh tề với vẻ kính cẩn đưa tập tài liệu cho người mình vừa gọi, giọng đều đều bước nhịp theo chân chủ nhân mình
-Thú vị đấy!_Lướt qua một lượt tập tài liệu, vị chủ nhân của người đàn ông khẽ cong môi cười nửa miệng, ánh mắt toát lên tham vọng sau khi đảo sau khi đảo chiều trên mặt giấy dày đặc chữ. Được một lúc, đôi chân dài sải bước ấy bỗng dừng lại do dự
-Có chuyện gì vậy? Thưa cậu chủ?_Ngạc nhiên nhìn hành động đột ngột của chủ nhân, người đàn ông ngơ ngác thắc mắc, lúc bấy giờ mới chịu để ý đến nơi cậu chủ đáng kính đang dõi theo, nét mặt tiếp đó sa sầm lại_Đó là...
-Suỵt!_Đưa ngón tay dài mảnh đặt ngang môi người đàn ông chặn họng lại, chàng trai với mái tóc đen hơi dài cùng đôi mắt đen sâu ra hiệu im lặng, khẽ nháy mắt "tình tứ" rồi tiếp tục chiêm ngưỡng "bức tranh" đang ngày càng gay cấn.
Vùng mạnh chống trả, cô nàng diễm lệ-1 trong 2 nhân vật chính "thủ vai" trong khung cảnh sống động đang bày biện trước mắt đôi chủ tớ-tỏ vẻ bất lực trước sự ngăn cản của người con trai, ko thể chống trả nổi hành vị bạo lực đang cố dồn mạnh cô vào tường của hắn, để mặc đôi môi mỏng từ từ "thăm thú" lên làn da trắng nõn có chút phớt hồng trên má mình, thầm thì rất bí mật.
Đỏ mặt ngượng ngùng trước cảnh tượng quá nóng bỏng, kẻ tôi tớ bậy bạ suy nghĩ điều gì đó rồi đỏ mặt ngượng ngùng, liên tục nhìn rồi lơ đi, lơ đi rồi lại nhìn ko thôi. Bất quá, ông ta mới cất giọng khàn khàn đánh động người đứng cạnh đang chăm chăm với biểu hiện rất thích thú, thản nhiên nhìn cô gái ấy cắn mạnh vào phần da thịt thơm ngon trên tay của chàng trai:
-Cậu Kì Thiên, chúng ta nên đi
-Đúng vậy_Bất chợt đồng thuận, Hạ Kì Thiên mỉm cười duyên thêm một cái, đưa tay vòng ra sau gáy cột mớ tóc khá dài của mình, sải bước đến nơi cần đến_Đã đến lúc giải cứu nàng công chúa thoát khỏi tay ác quỷ rồi
-Cậu chủ..._Dùng hết lực kéo khỉu tay đang buông của chủ nhân, kẻ tôi tớ lo lắng, mồ hôi vô thức chảy dài trên bờ trán đã có vết hằn nhăn nheo_...ko nên làm thế
-Cứ việc thủ tiêu bất cứ kẻ nào dám tiết lộ chuyện này là được, đã là người của ta thì sợ hãi chính là hèn nhát đấy, tốt nhất ngươi nên lui đi_Tiếp bước ko ngoảnh lại, Hạ Kì Thiên hướng về đối trai gái với vận tốc ngày càng lớn, bàn tay to mảnh từ bao giờ đã nắm chặt thành đấm, vô thức gằn cơ lên bóp mạnh
-Rầm!_Nhanh như một tia chớp giữa trời quang, chàng trai hiệp nghĩa túm lấy cổ áo tên bạo lực ban nãy, lôi thốc hắn lên như một đồ vật, ko nhân nhượng giáng một đòn vào khuôn mặt điển trai, ép dòng máu đỏ tanh tưởi trào ra ở khóe miệng ngang tàn
Loạng choạng như gã say trước đòn tấn công bất ngờ, Lâm Khải Phong đưa đôi mắt với tròng đen sâu hoắm căm phẫn pha lẫn chút kinh ngạc nhận diện kẻ to gan dám đả thương mình, tay theo thói quen đưa lên khóe miệng quẹt nhẹ dòng máu đỏ tươi, khẩu khí đe dọa_Muốn chết sao?
-Nếu mục đích cậu đến đây chỉ có thế_Liếc nhìn cô gái đang phục hẳn người vào bức tường trắng, Hạ Kì Thiên bẻ cơ tay, xoa dịu đi vết tấy đang nổi dần lên vì cú va chạm mạnh, buông lời dang dở_tôi sẽ ko ngần ngại tặng cậu thêm vài quả nữa.
-Anh hùng thật!_Nửa cười nửa ko mỉa mai, Lâm Khải Phong lấy lại tư thế cân bằng, nét ngang tàn vốn cố che giấu giờ đã hiện lên thật đậm nét trên gương mặt lãng tử
-Tùy cậu tôi_Nghênh đầu về 1 phía, chàng hiệp sĩ nhũn vai, tiến lại sát đối phương thêm 1 bước, phụ họa cho mình thêm nụ cười thánh thiện cuốn hút đặc trưng, nhưng ko phải để xã giao hay ngụy biện cho xúc cảm của mình, mà là để kích bác kẻ thù, thốt ra những lời chết chốc_Nếu cậu còn dám lảng vảng quanh cô nhóc đó, tôi e là sẽ có người ko nể nang tình máu mủ mà chĩa nòng súng đen ngòm vào đầu cậu đấy
Đẩy mạnh Lâm Khải Phong mở đường cho mình, Hạ Kì Thiên đến gần Hàn Tử Di, đưa 2 con ngươi màu tím nhạt thoáng ý cười chăm chăm vào cô, thật lâu...
Mở mi mắt ngẩng đầu nhìn người con trai đang đứng trước mặt mình như đang chờ đợi thứ gì đó, Hàn Tử Di yếu ớt đưa tay chạm vào bàn tay đang buông lỏng của người đối diện, bấy giờ, điều cô cần nhất chính là được thoát khỏi nơi đây, nơi mùi máu tanh đến cồn cào gan ruột vẫn còn ướm đọng. Kẻ duy nhất có thể giúp cô làm điều đó, ko ai khác là người trước mặt...
Cảm nhận được sự run rẩy từ bàn tay ấy, Hạ Kì Thiên tự thưởng cho chính mình một nụ cười, từ từ trở mình dang tay bế thốc người con gái trước mặt vào lòng, rẽ lối đến phòng y tế, để lại con người phía sau với một mảnh trời riêng biệt, đen và thăm thẳm
-Ko sao chứ?_Vắt mạnh chiếc khăn trắng đẫm nước, nhẹ lau đi những giọt mồ hôi cùng nước mắt trên gương mặt nhỏ nhắn với những đường nét hoàn mĩ của một cô nàng mang trong mình dòng máu Á Đông, Hạ Kì Thiên dịu dàng như thuở nào, khẽ khàng chạm vào vết hằn in đó trên khoé miệng của người đối diện, xuýt xoa_Thế này sao mà ăn nổi?
-Nể anh đã nhắc nhở, em sẽ ko nói lời cảm ơn_Tỏ vẻ biết ơn, Hàn Tử Di cương quyết như ban ân ban huệ cho lão ăn mày, nêu lên chủ ý của mình, nét tinh nghịch quả thực vẫn ko suy giảm dù tinh thần của chủ nhân nó vẫn đang mắc vào ngõ cụt
-Vinh hạnh thật!_Chườm bộ mặt thất vọng, Hạ Kì Thiên tiếp lời, có chút mừng vì kẻ buồn khổ đã giờ đã biết đùa, xem chừng anh ta sẽ ko phải mất công kể chuyện cười giải sầu cho cô ấy nữa
-Nhưng em là người ko thích nợ ơn ai bao giờ, nói đi, anh muốn gì, nếu trong điều kiện có thể, em sẽ đáp ứng_Ko ngần ngại nêu ra điều kiện đúng bằng chất giọng của mấy ông lão lành nghề chuyên đâm thọt đối thủ trên thương trường, Hàn Tử Di phóng khoáng, bản tính nhanh gọn cũng được cô phát huy mãnh liệt
-Được thôi!_Đăm chiêu nghĩ ngợi, Hạ Kì Thiên liếc nhìn nét mặt ko còn phờ phạc như trước của Hàn Tử Di, vô thức cười nhẹ, được một lúc thì biến dạng thành nụ cười đểu chính hãng_Vậy em lấy thân đền ơn đi
-Anh nằm mơ sao?_Tỏ vẻ bất ngờ quá đỗi, Hàn Tử Di cười nhẹ ngước nhìn Hạ Kì Thiên, tự tin vào bản thâ
Tiếp trang: