ng thấy LaLa đi học cũng có ý nghĩ giống Kiệt. Rời khỏi lớp học, người nào thăm vợ người đấy.
Đứng trước cổng nhà MiMi Kiệt cười thoả mãn, hí hửng bước vào nhà biết được phòng của MiMi, Kiệt chạy nhanh lên tầng 3, nơi 1 mình MiMi 1 thế giới. Đứng trước cửa, Kiệt gõ 3 tiếng_cộc cộc cộc!!!
Không thấy phản ứng gì, Kiệt ta đang tưởng tượng trong đầu mình 1 khung cảnh của 1 căn phòng được sơn màu hồng, chàng bước vào trong, nhẹ nhàng tiến tới chiếc giường nói cô công chúa đang nằm ngủ, chăn đắp qua ngực, 2 mắt nhắm chặt, môi hồng chúm chím. Rùi chàng tiến gần về phía cô gái, đắt lên chán cô nàng 1 nụ hôn ấm áp (trời tự sướng). Tưởng tượng 1 lúc lâu Kiệt ta từ trên mây rơi xuống đất. Vui vẻ mở cửa phòng MiMi ra, sau đó là nụ cười bị dập tắt thay vào đó là đôi môi mím chặt, 2 mắt mở to như nhìn thấy ma, mặt xanh lè, vội vàng đóng cửa lại còn kịp.
Sau khi được phen hú hồn, Kiệt bình tĩnh hoàn lại hồn, từ tâm trạng sợ hãi chuyển sang tâm trạng tò mò. Lấy hết can đảm, Kiệt mở cửa phòng, 1chân rùi lại 2 chân, cuối cùng là cả người ngập vào bóng tối. Gọi là tối nhưng vẫn thấy được đường đi vì trong phòng Mi có gắn đèn nghệ thuật, thích trong phòng có màu gì thì có thể chỉnh màu đó. Trong phòng Mi bây giờ là 1 màu xanh dương rất đậm nên có thể gọi trong phòng bây giờ là rất tối.Sau khi cả người chìm vào trong căn phòng, Kiệt thấy có những bóng người xếp thanh hàng, có tiếng nhạc giống như tiếng của những oan hồn đang vang vang trong phòng (nhạc phim tình yêu và thù hận) . Nuốt nước bọt đến cái rụp, người Kiệt run run trong đầu đang nghĩ _Không hiểu đây là cái phòng của 1 cô gái hay là phòng của ma nữ. Đáng sợ quá, trời ơi có bóng người, sao nhiều người vậy? Kiệt đưa tay lên sờ vào bóng người đó, túm 1 lúc nắn nắn, sờ sờ Kiêt chợt nhận ra đây là người ma nơ canh. Mở chiếc iphone ra soi để đính chính lại cái suy đoán của mình, quả thật là những người ma nơ canh đang xếp hàng chìa tay ra như những cô phục vụ mời khác vào quán.Những cô gái ma nơ canh được vận những trang phục quá hotboy của Mi, xếp hàng dài từ cửa vào tới giường ngủ. Theo sự chỉ dẫn của các cô gái ma nơ canh, Kiệt bước chậm dãi tới giường của cô nhóc.Thấy điều khiển đèn Kiệt liền chỉnh bóng đèn từ mằu xanh dương sang 1 ga màu sáng. Ngạc nhiên trước cái giường khá là đặc biệt của cô nhóc, chiếc giương này chưa từng có trên thị trường Việt Nam lẫn quốc tế. Tất nhiên chiếc giường được làm bằng gỗ, nhưng chỉ có mỗi điểm giống đó thui. Có thể gọi đây là 1 chiếc giường 2 tầng vì tầng dưới không phải là 1 cái giường mà là 1 căn phòng nhỏ khi mở ra sẽ bắt gặp 1 ánh sáng chói loá, trước mặt là 1 cái giá đựng toàn giày nhiều loại, treo trên tường của căn phòng nhỏ này những chiếc mũ trông rất style, nhìn sâu và trong căn phòng nhỏ sẽ thấy những bộ quần áo ngủ, quần áo đi diễn của Mi. Thấy mình không nên vào đây, Kiệt ta nhanhc hóng đóng lại cửa căn phòng nhỏ lại tiếp tục khám phá. Nếu muốn lên được tầng trên ta sẽ phải leo cầu thanh như những chiếc giường tàng khác, chiếc giường này đâu có giản dị như vậy, muốn lên được chiếc giường bên trên rất dễ dàng là chỉ phải bước từng bước lên những bậc thang như bậc thang trong các ngôi nhà. Kiệt gieo từng bước lên từng bặc thang, trước mắt Kiệt bây giờ là 1 chiếc giường màu trắng, chăn gối được xếp gọn gàng không 1 người nằm trên chỉ có 1 con hà mã bằng bông đang nằm cười tươi rất ngộ nghĩnh. Tiếp tục làm công việc của mình, Kiệt ngắm xung quanh căn phòng, bỗng dừng lại trước nhưng tấm ảnh chụp Mi hồi còn bé xíu. có ba có má có gia đình nhà La, có 1 tấm ảnh chụp Mi La đang ngồi gặm đùi gà cùng mấy đứa trẻ hum bữa trước Kiệt gặp. Đặt chiếc ảnh chụp hình Mi cùng lũ trẻ xuốnh bàn, Kiệt bước tới những cô gái ma nơ canh xếp thành hàng thẳng tắp, vận những bộ quần áo nữ duyên dáng. Vì sao lại có nhiều ma nơ canh như vậy? tại vì cô nhóc không muốn mất nhiều thời gian cho việc kết hợp đồ mỗi khi ra ngoài nên mới co nhiều ma nơ canh như vậy. Ngắm 1 lúc Kiệt cười nhẹ, nhưng lại tít mắt lài nhìn về phía bên tay trái, mở mắt ra Kiệt bị shock vì con nhóc Mi kì quặc đang dựng ngược mình, tai đeo headphone, trên trán có gắn miếng cao dán rõ to, mắt nhắm chặt lại. Mỏi chân Kiệt liền ngồi xuống 1 chiếc ghế hình cầu, ngay lập tức 1 căn phòng bí mật hiện ra ngay trên đầu Kiệt. Chiếc ghế đưa Kiệt lên trên căn phòng, trong căn phòng này có chứa 1 bộ máy vi tính, trên bàn học của Mi có 1 chiếc laptop màu hông rất nữ tính và để lại 1 khoảng trống rất rộng có lẽ là phòng tập của Mi. Thấy hơi ngạt, Kiệt tiến gần lại cái cửa sổ nhỏ mở rộng ra, nhìn trên xuống sẽ thấy 1 khu vườn rộng trồng rất nhiều hoa xương rồng, giữa vườn là 1 cái bể bơi thật to.
Thấy ánh sáng chói chiếu vào mắt mình, lúc này cô nhóc Mi mới mở mắt ra, chợt thấy phòng mình có người cô nhóc lên đứng dậy đi tìm tên trộm vào phòng mình, đi khắp phòng không thất ai Mi nghĩ ra ngay là căn phòng bí mật của mình đã bị đột nhập. ngồi lên chiếc ghế, ghế đưa Mi tới căn phòng bí mật đó.
_YOU! làm gì ở đây?- Mi
_Tôi... tôi ..tôi đến thăm cô- Kiệt ấp úng.
_Tôi có bị làm sao đâu mà anh tới thăm -Mi.
_Cô bị ốm, tôi đến thăm, nhưng có vẻ là không phải cô bị ốm mà là cô trốn học.
_À! Lúc sáng tôi hơi nhức đầu nên nghỉ học.
_Vậy cô không sao rùi thì tôi về.
Nói xong Kiệt đi xuống nhà, Mi chạy theo với tay Kiệt lại, mắt long lanh (cẩn thận chết người đó Kiệt ơi)
_Có chuyện gì? Hay là cô không lỡ xa tôi- Kiệt cười đểu rùi nháy mắt.
_Có điên tôi mới nhớ anh. Tôi muốn nhờ anh 1 việc.
_Việc gì?
_Bây giờ tôi hơi mệt, nhưng tôi muốn đi thăm Con Lala, nó ốm nặng hơn tôi. – Mi nói mắt dơm dớm nước mắt.
_Thôi được rùi, chiều vợ tương lai 1 xíu cũng không sao- Kiệt gục ngay trước giọt nước mắt đầu tiên của cô nhóc, kể từ khi mẹ cô mất thì đây là lần đầu tiên Mi khóc. Nhưng vẫn không thể quên được những lời chêu đáng yêu dành cho cô.
Đến nhà La, Mi chạy thật nhanh vào phòng La, thấy Hạo đã ở đó mặt buồn thiu đang nắm lấy tay La. Lúc này Mi không còn nghi về tình yêu của Hạo dành cho La nữa, bây giờ Mi rất yên tâm giao con bạn thân của mình cho Hạo.
_La sao rùi Hạo? Kiệt quan tâm hỏi
_Hôn mê từ hum qua tới bây giờ vẫn chưa tỉnh – Hạo
_Tao được biết là hum qua về tới nhà, bỗng nhiên La ngất nằm bất tỉnh đến bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì.
Thấy Hạo nói vậy, Mi lại thấy mình có lỗi hơn, khóc to tiến tới nơi La đang nằm đó:
_La. Tao xin lỗi mày. Nếu tao nghe mày thì hum nay mày đã không nằm bệt giương rùi. Tất cả là tại tao. Mau khỏi đi nha, còn chơi với tao nữa. hu hu hu!!!!!!
Hạo thấy ngạc nhiên vì 1con bé suốt ngày có khuôn mặt như bà la sát hum nay lại khóc như 1 cô gái yếu đuối
Khóc 1 lúc Mi ngất, Kiệt xanh mặt lại.
_Mi, cô tỉnh lại đi. – Kiệt thét lên
_Mày đưa Mi về đi, ở đây có tao lo cho vợ tao rùi, mày nhanh đưa vợ mày về. Vợ mày cũng bị ốm đó.- Hạo nhăn mặt nói.
_UK!
Nhanh chân chở Mi về nhà, chăm sóc cho Mi cả buổi hum đó. Cô nhóc Mi bây giờ cũng đang ngủ rất say, lúc đầu sốt rất cao, đến tối thì hạ,
_Con về nhà đi, ở đây có ta rùi, con yên tâm , vợ tương lai của con đã có ta rùi- Ba Mi đặt 1 tay lên vai Kiệt an ủi
_Dạ! Vậy con nhờ bác chăm sóc cô ấy hộ con.
_Tất nhiên là ta sẽ làm thế rùi
Đặt lên chán Mi 1 nụ hôn như anh đã tưởng tượng, Kiệt chào bố vợ tương lai xin về. Trên khuôn mắt không hết những nét lo lắng dành cho Mi. Ba Mi thấy thế, ông cười hiền nghĩ thầm:
_Có vẻ như con ta tìm được người chồng tốt. Mong cho con bé hiểu được tấm lòng của cậu ta, rùi chấp nhận làm vợ hiền dâu thảo. (không biết đến lúc nào thì Mi mới yêu Kiệt, chắc còn dài)
Hum nay là ngày mệt mỏi của tất cả mọi người, cầu mong mai sẽ là 1 ngày tốt đẹp.
Chương 17: Lần đầu tiên
Sáng hum sau, Kiệt vì lo cho Mi nên đã có mặt rất sớm tại cổng nhà Mi.
_King koong! king koong!
Người ra mở cổng không phải là người làm mà là ba của Mi. Thấy thằng con rể tương lại sáng sớm đã đến nhà chơi, ông thấy rất ngạc nhiên. Nhưng rùi ông lại cười hài lòng vì có 1 thằng con trai, tức cũng là con rể tương lại của ông, đã hi sinh giấc ngủ sáng sớm đã tới thăm con gái mình. Nụ cười hài lòng vẫn đang ngự trên khuôn mặt ông.
_Sao con đến sớm vậy?
_Dạ! con lo cho Mi nên đến sớm xem cô ấy thế nào. Dù sao thì con gái của bác cũng sắp là vợ của con, không quan tâm lại mang tiếng bạc tình. hihi!! – Kiệt Vừa nói vừa gãi đầu như thằng học sinh trả lời cô giáo, mặt ngượng ngùng e thẹn.
_Được rùi, vào trong đi con. Mi nó cũng đỡ rùi, đêm người không còn nóng nữa, nhiệt độ trong người nó trở lại bình thường rùi. – Ông vừa nói vừa đóng cổng lại.
_Dạ, vậy thì may rùi. Con xin phép được lên thăm Mi – Người hơi cúi, mắt long lanh nhìn ba Mi.
_UKm. Con lên đi.
Lên đến cửa phòng Kiệt lại bắt đầu công việc tế nhị khi vào phòng người khác.
_Cộ cộc cộc!!!!!!!!!
Cũng như hum qua, cô không ra mở cửa, Kiệt đoán cô nhóc chưa tỉnh, liều 1 phen mở cửa vào khi chưa có sự cho phép của chủ phòng. Đi nhanh đến chiếc giường đặc biệt của cô nhóc, không thấy Mi đâu, bắt đầu đừ mắt qua nhiều hướng vẫn không thấy bóng dáng của 1 người con gái đâu. Trên đầu Kiệt bỗng hiện ra 1 chiếc đen bật sáng trưng_Tinh!!!!!!!!!!!!!!!! Ngồi xuống chiếc ghế, chiếc ghế lại bắt đầu công việc của mình, đưa con người điển trai này tới nơi nó phải đưa đến. Đặt chân lên căn phòng bí mật, Kiệt nghe thấy có tiếng nhạc phát ra, đó là tiếng nhạc quen thuộc, hình như Kiệt đã từng nghe 1 lần rùi. Hoá ra là tiếng nhạc mà anh đã được nghe và được xem người nhảy theo tiếng nhạc đó vào hum anh đã thi tuyển vào trường anh đang học. Mở hé cửa phòng, ghé 2 con mắt vào trong bắt gặp 1 cô gái mặc 1 chiếc quần sooc, 1 chiếc áo bó ngắn đến ngang lưng, mái tóc xoã dài trông rất nữ tính. Đang nhảy theo từng tiếng nhạc. Kiệt nghĩ thầm:
_Con heo hậu đậu này nhảy gì mà đẹp thế, lần này nhảy đẹp hơn lần trước lại còn nữ tính dịu dàng nữa chứ. khiến chi người ta không rời khỏi mắt.
Thực sự Mi nhảy rất đẹp, rất đỉnh, cô nhóc nhảy rất nhiệt tình, say mê. khi cô nhảy thì trong mắt cô chỉ còn hiện lên những đọng tác, trong tai cô chỉ còn tiếng nhạc đang nhảy từng nốt, tưng nốt. Kết thúc bài nhảy, cô trở lại với hiện tại, ngước mắt lên chiếc gương to trong phòng, cô thấy 1 tên con trai đang ghé đầu vào nhìn trộm cô nhảy. Bực bội quát;
_LÃ MINH KIỆT!!!!!!!!!!!!!!!!!! anh vào đây cho tôi.
_Làm gì mà quát to thế -Kiệt cú rú bước vào trong phòng.
_Ai cho anh nhìn trộm tôi nhảy?
_Tôi...tôi.... bán – cầu não bên trái của Kiệt đang lùng xục mọi ngõ ngách tìm ra 1 câu trả lời thật ăn ý với hành động mình vừa làm
_Tôi đên thăm cô, thấy cô không sao, lại con nhảy nhót nhiệt tình, không lỡ phá đáng lúc cô đang nhảy nên tôi đứng ngoài xem.hì!
_Tôi không sao nữa rùi. anh về đi – Mi hất tay Bỉu Kiệt về.
Không biết nói gì, lạnh băng bước ra ngoài đầu không ngoảnh lại, trong lòng lại đang rất buồn. Đang ngồi đọc báo, thấy mặt Kiệt hiện lên 2 chữ thất vọng, ba Mi gọi lạ hỏi:
_Mặt con sao buồn thế?
_Dạ không có gì.
_Con chưa ăn sáng phải không? Ngồi ăn cùng gia đình ta đi – đặt tờ bào xuống bàn ông nói.
_Dạ. Vậy con xin phép được ở lại dùng bữa sáng với gia đình.
_Gọi Mi xuống nhà dùng bữa, quản gia Ngô. – ba Mi mặt cười ra lệnh cho quản gia.
Mi bước xuống nhà mặt hớn hở, thấy Kiệt dã ngồi ở đó, tiếng cười vụt tắt. Giọng lại lanh lảnh.
_Tôi bỉu anh về, sao anh còn ở đây?
_Tôi muốn ở lại dùng bữa với bố vợ tương lai không được hay sao?
_Ai là bố vợ của anh?- Mi mặt vênh lên nói.
Ông La ngồi
Tiếp trang: