br />
Vào cấp 3 để tập trung học hành Tiêu Nguyên chuyển sang phong cách tomboy cắt phăng mái tóc dài, ăn mặc hầm hố như con trai. Nhưng cuối cùng thì số phận cô vẫn không hết đào hoa. Chỉ vì cô bạn thân hoa khôi Nhã Kì ngày ngày cô đã phải nhận hộ không biết bao nhiêu hoa và quà, đến ngày lễ tình nhân còn có thể có sô cô la mang ra chợ bán kiếm tiền ăn cả tháng. Chưa kể con gái cứ nhìn thấy cô là xúm xít vào nói chuyện , suốt ngày sấn tới hỏi bài, coi cô không khác gì thằng con trai thật sự.
Kết thúc cuộc hồi tưởng, Tiêu Nguyên khẽ thở dài. Đại học……..đại học…………cô đã học đại học rồi mà cuộc đời vẫn không để cho cô yên. Bây h lại chình ình xuất hiện thêm một tên Vĩ Dương nữa, Những ngày tháng sau này liệu cô có thể yên ổn nổi không ?À quên, vấn đề chính cô định nói đến là vì cũng nhờ kinh nghiệm tình trường như vậy nên cô từ chối người khác rất thâm sâu . Ví dụ một lần cô từ chối tên lớp trưởng khóa trên như sau :
“ Ồ, anh nói muốn hẹn hò sao ? Anh tầm thường như vậy à ? Liệu anh có thể giống như giống chó lông vàng luôn luôn bám theo tôi, chỉ cần tôi nói tôi muốn đi du lịch thì anh sẽ sẵn sàng đi với tôi kể cả khi bố mẹ anh đang hấp hối trong bệnh viện hay không ? Liệu anh có thể như loài hồng hạc nhảy múa để mời chào bạn đời hay không?”
Từ đó anh ta cũng không dám bén mảng tới gần cửa lớp cô nữa, có việc gì cần trao đổi đều thông qua 1 trong 3 cán bộ còn lại. Nếu vô tình chạm mặt thì anh ta sẽ chạy chối chết như gặp quỷ dữ. Vậy nên chắc chắn tên công tử bột này sẽ không thể bám trụ được lâu . Nghĩ đến cảnh đó Tiêu Nguyên liền bật cười ha ha
“ Tiêu Nguyên, muộn rồi. Em không định ăn sáng để còn đi học sao”
Nghe tiếng nói của Bật Mã Ôn Tiêu Nguyên nhìn lên đồng hồ mới nhớ ra giờ đã là 6 rưỡi, cô hồi tưởng lâu đến vậy ư ? ( Vĩ Dương: Tên Dương của ta đẹp như thế , mẹ vk, ức hiếp người nha )
(An Nhi “ Tại mẹ sợ con không đợi nổi đến ngoại truyện của mẹ mà thôi , chấp nhận đi)
“ Được rồi, tôi đi đây. còn anh…..cái trách nhiệm gì đó tối nay chúng ta về sẽ bàn bạc tiếp nhá.” Rồi Tiêu Nguyên xách túi cho bừa sách vở vào và lao ra ngoài
Điều kì lạ nhất là tên Vĩ Dương kia cũng mang cặp khóa cửa đi theo cô . Thôi được, cô mặc kệ cái tên Mã Ôn ấy, không cần quản. Cô vừa ra khỏi thang máy liền vội vã chạy ra khỏi tòa nhà tới chỗ chờ xe buýt. Xe buýt bò mãi mà vẫn chưa đến nơi nên khiến cô nhớ ra sáng nay mải cãi nhau chưa kịp ăn gì cả, bụng sôi lên òng ọc. Bất chợt một chiếc Lexus màu đen tuyền đi tới , cửa kính xe cũng từ từ hạ xuống hiện ra một gương mặt điển trai nức lòng người
“Em là kẻ không biết giữ lời hứa hay sao?”
Tiêu Nguyên đơ 0,1 giây
“ Tôi có hứa gì vs anh sao ?”
” Tối qua em đã nói sẽ đi học cùng anh cơ mà ?”
“ Tôi đổi ý rồi, anh mau tránh ra cho xe buýt đến .” nếu không tôi không khách khí.
“ Vậy thì được rồi, anh sẽ báo với mẹ em là em có ý định trốn tránh anh, không muốn kết hôn với anh . Anh còn muốn nói với cả thế giới này anh và em đã đính hôn nữa đấy . >o<”- Vĩ Dương vừa nói vừa vung vẩy cái điện thoại như thể mình đang gọi điện cho thái hậu nương nương vậy
“ Anh…..anh…..đừng manh động. Được rồi tôi sẽ đi cùng anh, ngày nào cũng đi cùng anh . Miễn là đừng nói với ai việc chúng ta sắp kết hôn , cùng đừng nói với mẹ tôi bất kì cái gì. Bà ấy rất kinh khủng, một khi tôi không nghe lời thì sẵn sàng ném tôi vào nồi nước, anh thương tôi…..”
Thấy Tiêu Nguyên xuống giọng như vậy Vĩ Dương cười khẩy, cô gái này đúng là cũng có điểm yếu rất lớn. Nhưng việc thông báo chủ quyền của anh với cô gái đào hoa này là anh không thể không làm, chỉ là theo một cách gián tiếp mà thôi .”
Sau khi Tiêu Nguyên đã ngồi lên xe , chiếc xe phóng vụt đi trên đường để lại phía sau một làn khói đục
P/s :Viết xong mỗi một chương chỉ đợi phần tái bút ngồi chém gió vài câu với các bạn . Ta đang nghĩ xem liệu nên để đứa nào thâm hiểm hơn đứa nào. nhưng dù gì cũng sẽ là một cuộc chiến cân sức. Ha Ha, thôi ta đi đăng chương 3. Đợi đi các nàng .
Chương 3 : Thầy giáo mới
Chiếc xe đi rất nhanh trên đường, nhiều người đều ngoái lại nhìn bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa tò mò xem ai là chủ nhân của chiếc xe có số xe vô cùng đẹp kia
Ọc….ọc…..ọc
Âm thanh này không của ai khác mà chính là bạn sinh viên đáng thương Mộc Tiêu Nguyên. Nhưng trước tiên ta phải quay lại lịch sử uy tráng của trường đại học Trúc Nhạc. Giờ học của trường thường bắt đầu lúc bảy giờ kém 15 phút. Có điều những học sinh đến học tiết một thường xuyên xảy ra hiện tượng ngất xỉu do quá đói hoặc là ngủ gật. Vì vậy nhà trường mới đổi giờ vào học thành bảy giờ 15 phút. Nhớ ngày hôm đó nhà nhà vui như mở hội. Hạnh phúc tràn ngập trên gương mặt mỗi người. Nhất là nhóm bạn tứ đại tỉ . Các môn học của khoa xã hội nhân văn thường đều là vào tiết một nên họ cũng có thể ngủ muộn thêm một chút cũng không sợ. Nhất là đối với 2 tiết đầu vào thứ 3 và thứ 6 của cô Cơ Sát thủ cũng tránh đi đươc mấy phần tai họa.
Vĩ Dương cười khẩy rồi đưa ra đằng sau một túi bánh bao nóng hổi
“ Ăn đi nhanh , không lại chết đói bây giờ.”
Tiêu Nguyên xì một tiếng :” Ai cần anh quan tâm” nhưng tay vẫn đưa ra chộp lấy túi bánh ăn ngấu nghiến. Khi 3 chiếc bánh bao bị nuốt trọn thì cũng là lúc xe tới nơi. Tiêu Nguyên sống chết đòi xuống trước cổng trường một đoạn xa rồi tự mình đi bộ vào. Cô vừa đi vừa đau khổ tự kỉ. Vừa lúc đó cô lại thấy Nhã Kì chạy đến. Vậy là bao nhiêu khó hiểu , uất ức cô xả ra bằng hết. Vậy nhưng cô không biết, chiếc xe với biển số xe khiến nhiều người phải ngoái nhìn 9999 kia vẫn đậu ở đó, kẻ nắm vô lăng thì giương ra nụ cười lưu manh. Cô quên chưa vặn volume rồi. Để xem rồi cô chạy đâu cho thoát…
Tiết học đầu tiên là của Cơ Sát Thủ dạy môn Báo chí. Tiêu Nguyên không hề có ác cảm với môn này , nhưng lại đặc biệt căm thù người giảng dạy môn yêu thích của cô. Đó là kẻ đã cho cô ăn một gạch đỏ chói, làm cô học bổng sắp chạm tay lại bay mất chỉ vì thiếu 0,2 điểm của môn Báo chí .Cũng từ đó mà luôn đứng sau Nhã Kì và bị mẹ dày la cắt 1 tháng tiền ăn. (An Nhi : Cái này muốn hiểu rõ hơn về bà Cơ sát thủ thì đọc chương 10 "Khi thời gian bắt đầu lại em sẽ yêu anh lần nữa " nhé. ta lười viết đi viết lại lắm T_T)
Tiết học bắt đầu giống như đưa người chuẩn bị lên pháp trường. Cứ không cẩn thận là ăn phải đạn = phấn cộng 1 dấu x của cô giáo ác man. Mọi người đến thở cũng không dám thở mạnh.
Bất chợt cánh cửa mở ra……. Cả lớp toát mồ hôi lạnh. Chẳng phải ban nãy cô điểm danh đủ rồi à? Còn kẻ nào muốn đi tự tử hay sao mà đến đây đăng kí học. Với lại khoa văn đã đăng kí hết chỗ từ tháng trước rồi cơ mà. Nhưng dường như kẻ ngoài cửa cứ đứng im không nhúc nhích. Ban đầu cô Tú Cơ khẽ chau mày sau đó bước ra.
15 phút sau, cô giáo quay lại dẫn một chàng trai mang theo vẻ đẹp tà mị lòng người vào lớp. Con ngươi màu mã não sáng ngời. Mái tóc màu đen óng bắt mắt.
“ Cô quên nhắc các em. Đây là ngày dạy cuối cùng của cô. Từ giờ các em sẽ học thầy giáo mới. Các em ngoan ngoãn như vậy nên khi đi cô cũng an lòng. Thôi, nhiệm vụ của cô đến đây là hết. Thầy giáo có thể tự giới thiệu về bản thân. Chúc các em luôn luôn học tốt. Đặc biệt bạn Tiêu Nguyên chú ý chăm học đừng để thầy thất vọng.”
Câu nói cuối cùng của cô khiến Tiêu Nguyên đầu đầy hắc tuyến. Nhìn lên người con trai trên bục giảng muốn khóc mà không có nước mắt. Cô thà học cô giáo Tú Cơ còn hơn. Rồi cả lớp vỗ tay rào rào. Cô giáo mặt hớn hở bước đi mà không biết ý nghĩa thực sự của tiếng vỗ tay ấy. Khi không còn nghe tiếng bước chân ác quỷ nữa cả lớp chỉ hận không thể ngay lập tức gào lên vui sướng.
Tiểu Hạ lắc tay 3 cô bạn :” A….ông trời thật vô cùng tốt bụng. Dù rằng phải chịu chút áp bức nhưng giờ cô giáo Tú Cơ đã đi rồi, chúng ta còn được học thầy giáo mỹ nam đẹp trai như thế này. Từ giờ tớ sẽ không bỏ bất kì tiết Báo chí.”
Linh Thái gật đầu đồng tình. Nhã Kì nhìn sắc mặt tái nhợt không còn một giọt máu của Tiêu Nguyên mà lòng có chút ngờ ngợ
“ Xin chào các em. Thầy tên là Bạch Vĩ Dương. Năm nay thầy 21 tuổi. Hơn các em có một tuổi thôi nhưng an tâm thầy đã có bằng tiến sĩ và thạc sĩ. Thầy đã đính hôn với người thầy yêu nên các em đừng có mà tỏ tình hay khen thầy trước mặt cô ấy. Cô ấy rất dữ dằn, thích chiếm hữu và có tính chỉ huy cao các em nên cẩn thận.”
Câu nói vô cùng kín đáo nhưng chưa đầy ẩn ý :” Cô ấy đang ở trong trường này, trong lớp này và học cùng các em. Cô ấy dữ dằn và có tính chỉ huy -thì chẳng phải đập thằng viên gạch vào mặt Tiêu Nguyên sao.”
Cả lớp mang 2 trạng thái biểu cảm, một bộ phận không nhỏ nữ tỏ ra thất vọng, còn có 2 cô gái thì giật mình đến độ da gà cùng nhau chào cờ. Các chàng trai lại thở phào vì cùng một lúc tống được tên mỹ nam và Đại yêu tinh Tiêu Nguyên đi. Tất cả có thể sẽ chỉ là suy đoán nếu như không phải vị thầy giáo đáng kính nói giọng ngọt ngào buông thêm một câu :
“ A , em Nguyên lên bàn đầu này ngồi để thầy kiểm tra, cô giáo nói em rất lười chép bài nha.”
Tiêu Nguyên cả người toát ra lửa giận đứng phắt dậy nói :” Thưa thầy, em muốn ngồi với bạn em, em không muốn lên bàn đó ngồi.”
“ Vậy thì cho bạn em cùng lên. Nói trước với các em thầy sẽ chấm cả điểm chăm học nữa đấy. Môn này từ bây giờ sẽ là môn học bắt buộc trong ngành, các em có thể lên ban giám hiệu kiểm tra.Thôi , các em ổn định chỗ đi rồi tiết học bắt đầu.”
Hắn- Bạch Vĩ Dương tiếp tục nở nụ cười uy hiếp nói thầm trong lòng :” Để xem tôi phải thua hay em phải thua ?”
Vậy là Tiêu Nguyên đã có thêm một vị thầy giáo đáng kính mới được liệt vào danh sách “ Không nên động tới”
Lại nói thêm (ta là kẻ miên man a) về danh sách “Không nên động tới” của Tiêu Nguyên thì gồm có 4 loại người
- Một là thầy giáo Khả Trường biệt danh Khả Ái- nghe tên thì thanh tú nhưng thực ra lại là kẻ có máu hám gái , suốt ngày chơi bời lêu lổng, lời nói ra toàn ngôn ngữ thô tục. Hắn dạy khoa y tổng hợp kiêm chức phụ trách y tế ở trường( thực ra là để nắm thêm tình hình sinh viên nữ mức độ cao ráo xinh đẹp tài năng đến đâu). Nhưng đồng thời hắn vô cùng đẹp trai khiến không ít người biết là biển lửa nhưng vẫn lao đầu vào. Trò đùa của hắn thì mức độ biến thái + 1 , mức độ sát thương+ 2 , mức độ ngất xỉu+3 , mức độ chết người hoặc bại não +4. Nói chung không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, không nên đắc tội với sinh viên khoa y và cả tên thầy giáo lưu manh này nữa
- Người thứ 2 là thầy giáo dạy môn Lý luận của khoa Luật- Trình Hiểu hay còn gọi là Hiểu chửa. Vâng, thầy cũng kiêm luôn chức phụ trách đạo đức nhà trường. Sinh viên kể cả không mắc tội gì nhưng nếu thầy hỏi nội quy mà không đọc được thì coi như điểm đạo đức tụt dốc không phanh. Nhất là đối với sinh viên luật chỉ cần đi lại trong trường thầy có thể lao ra từ bụi cây gần đó hỏi với tốc độ ánh sáng những câu như : ” Nếu tên kia đã giết 3 người nhà em nhưng chưa đủ chứng cứ liệu giờ em có thể tìm cách kiện hắn ra tòa không. Bộ luật nào trợ giúp chúng ta về điểm này ?” Ban đầu sinh viên mới vào trường không biết còn có thể hiểu nhầm là nhà mình có chuyện thật nhưng sau cũng đã quen hơn một chút để bình tĩnh trả lời. Có
Tiếp trang: