Duck hunt
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen] Để em cưa anh nhé!

[Truyện Teen] Để em cưa anh nhé! Trang 8

không để cho tôi yên. Không ngừng găm biết bao nhiêu điều xấu xa tồi tệ về bố vào đầu con gái khi ông không có nhà.



Tôi biết, mẹ không tin, mẹ nghi ngờ bố. Nhưng bản thân tôi cũng đâu có tin? Nhờ sự phản bội của bố, sự ghẻ lạnh của mẹ mà tôi vốn chẳng còn chút lòng tin với bất kì ai cả. Mẹ bảo bố chỉ luôn giả tạo diễn kịch trước mặt hai đứa thôi, sau lưng thì đối xử khốn nạn với mẹ lắm! Loại người giả nhân giả nghĩa ấy phải luôn luôn đề phòng.



Tôi ngồi ăn mà uất nghẹn cả họng. Miếng cơm chưa trôi xuống tới nơi chắc cũng bị mắc lại nơi cổ họng, không tài nào mà nuốt trôi. Cố gắng bỏ tất cả ngoài tai để ăn cho xong một bữa cơm mà cũng không tài nào nhịn nổi, tôi khẽ khàng đặt bát xuống, quay sang nhìn mẹ, bất lực nói.



- Mẹ này! Mẹ sợ con sẽ bị lừa phỉnh à? Mẹ yên tâm đi. Con không có lòng tin đối với người khác đâu. Đối con thì ngoài mẹ và Quân ra, ai cũng là “người khác”…



Tôi vừa dứt lời, khuôn mặt căng thẳng của mẹ dần trùng xuống. Ngỡ ngàng trước sự thay đổi thái độ vô cùng lạnh lùng của cô con gái.



- Ơ không! Đấy là mẹ bực mình thì mày nói thế thôi. Chứ chúng mày vẫn là con của bố. Dù bố có đối xử không ra gì với mẹ thì bố vẫn yêu thương chúng mày. Chúng mày vẫn phải yêu thương bố chứ sao mà không tin tưởng nhau như thế được hả con?



Nghe mẹ nói, nỗi uất hận trong lòng lại dâng lên. Tại sao mẹ luôn như thế? Luôn tiêm nhiễm vào đầu nó những điều xấu xa như thế rồi lại bắt con bé phải yêu thương một cách giả tạo như vậy? Rốt cục thì trong mắt mẹ tôi là cái gì? Một con búp bê hay là một con rối?



- Mẹ à! Mẹ thấy những điều mẹ nói có quá mâu thuẫn không? Mẹ kể xấu về bố như thế, rồi lại vẫn bắt con phải yêu thương ông ấy thật lòng. Mẹ nghĩ con là cái gì thế? Con xin mẹ! Hãy tôn trọng cảm xúc cá nhân của con. Con là con gái mẹ, không phải robot, càng không phải người máy vô tri vô giác. Con cũng có cảm xúc riêng của mình đấy! Mẹ cứ dẫm đạp lên tinh thần con thế này… Con căng thẳng lắm! Con thương mẹ, vì thế con mới cố gắng chấp nhận sự trở về và hiện diện của ông ta trong cái nhà này. Nếu không vì mẹ, con sẽ không bao giờ vờ cười nổi. Đối với con, tất cả chỉ là giả tạo hết. Chỉ là để cho mẹ thấy nhẹ nhõm thôi! Vậy mà sao mẹ không thể buông tha cho con? Con quá đâu khổ vì mỗi lần mẹ sỉ nhục bố rồi lại bắt con phải yêu thương rồi. Con có thể giả vờ, nhưng con thật sự không thể thật lòng được nữa rồi! Đã nhiều lần con nghĩ, hay là mẹ đã thay đổi, gia đình mình cuối cùng cũng có thể trở về như xưa. Nhưng dường như con đã nhầm! Mọi việc rút cục vẫn đâu vào đấy. Tất cả vẫn bị cuốn sâu vào cái nỗi đau hận thù. Mẹ biết không? Mẹ có biết lí do vì sao con hận ông ta đến vậy không? Vì mẹ đấy! Thời gian ông ta không ở nhà, mẹ liên tục chửi mắng chúng con một cách vô lý để hả giận. Nhiều khi con đang ăn dở bát cơm mẹ cũng đạp đổ rồi lại bắt nhặt lên ăn tiếp. Mẹ có nhớ không?

Con cũng biết, mẹ stress, mẹ căng thẳng, mẹ xả vào bọn con để cảm thấy thoải mái. Nhưng mẹ thoải mái rồi thì bọn con sẽ phải xả vào ai cho hết uất hận đây? Nỗi đau ấy cứ chồng chất, dồn nén ngày một lớn trong chúng con. Con hận, thật sự hận lắm! Vì sao? Sao mẹ lại đối xử như thế với con? Con là con đẻ của mẹ cơ mà? Sao mẹ lại tàn nhẫn với con không bằng người dưng nước lã như thế?



……





Tôi vừa nói. Lúc đầu là nhẹ nhàng, càng về sau càng gắt lên. Đây chính là những lời mà tôi muốn nói từ lâu lắm rồi mà không thể bộc phát, nay vì quá bức bí mà buộc phải tuôn trào. Tôi càng nói, giọng càng méo xệch đi, không thể ngăn nổi hai hàng nước mắt cứ thế nối nhau tuôn rơi lã chã. Lúc nói xong những lời này, tôi cũng thấy giận mình lắm. Vì đang vô tình làm mẹ đau lòng… cũng như đang tự cứa vào trái tim của chính mình vậy. Nhưng nói ra được rồi, thì tôi mong là mẹ có thể một lần sẽ hiểu những gì mà đã phải chịu đựng, không phải những lời nói đơn thuần trong lúc tức giận, đây thật sự là nõi nỗi lòng mà tôi đã phải đè nén từ rất lâu… từ lâu lắm rồi…



Nói xong, tôi liền lặng lẽ chạy vội lên nhà. Đã lâu lắm rồi chẳng khóc trước mặt ai bao giờ. Luôn kiềm chế nước mắt, tôi căm ghét việc bị người khác thương hại.

………….



Chạy vội lên phòng em trai, tôi khóa trái cửa lại. Thấy mắt bà chị sưng húp, Quân đang chơi điện tử cũng quay sang hỏi thăm.



- Sao mắt chị đỏ thế?



- À! Tao vừa bị muỗi đốt vào mắt!





……………………….



Một đêm thật khó ngủ, đêm nay tôi gần như quên luôn anh. Chuyện gia đình phức tạp khiến tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều về tình yêu nữa. Những lúc lạc lõng, tôi thường tìm đến em trai mình. Khi khó ngủ, tôi vẫn thường bò sang phòng của em trai. Em trai đối với tôi không chỉ là máu mủ, mà còn là người bạn tri kỉ hiểu tôi nhất.



- Quân ơi! Đưa tay đây.



Thằng Quân lờ mờ hiểu được bà chị hôm nay đang có tâm sự buồn, nên nó liền ngoan ngoãn chìa bàn tay ba ngón ra, đưa cho tôi nắm lấy để thấy mình không hề đơn độc. Tay của Quân rất ấm, nắm vào đó tôi cảm nhận được sự an toàn. Điều duy nhất mà tôi cảm thấy được an ủi trong gia đình này chính là đứa em trai kém mình hai tuổi. Khẽ cựa mình để xoay người nằm nghiêng về phía thằng Quân, tôi khẽ mỉm cười rồi nắm chặt bàn tay của thằng bé, nhẹ nhàng khép mắt ngủ.



- Quân này! Sao tay em hôm nay bé thế?



- Đấy là tay ở chế độ bé, còn đây là tay ở chế độ to!- Nói rồi, thằng bé liền nhoi một ngón tay út của mình lên khiến bà chị già phải bật cười khanh khách.



Tối hôm đó mặc dù đã phải rơi rất nhiều nước mắt, nhưng tôi vẫn ngủ rất ngon, vì nằm bên cạnh tôi chính là người em trai tôi yêu thương nhất nhưng lại chẳng bao giờ có thể nói ra.



………..



Mãi đến trưa ngày hôm sau đi học về, tôi mới nhìn thấy mặt bố. Trong bữa ăn, tôi vẫn cố giữ vẻ mặt tươi tỉnh bình thường, cho đến khi thằng Quân vô tình chuyển ti vi sang kênh Disney đang chiếu dở một bộ phim hoạt hình. Tôi vội vàng đòi để lại đấy cho nó xem. Thằng Quân bĩu môi, chẳng hiểu sao bà chị đã hai mươi cái tuổi đầu lại vẫn còn bị thu hút bởi thứ phim dành cho trẻ con này đến thế. Bản thân tôi cũng không hiểu, chỉ biết là mắt tôi luôn sáng lên trước những thước phim được tô vẽ màu mè sặc sỡ. Bộ phim này tên là gì tôi cũng chẳng nhớ, chỉ biết nội dung đại loại nói về một chàng phát minh ra cỗ máy chuyển mây thành thức ăn rồi nhờ đó mà trở nên nổi tiếng.



Ơi xời! Gì chứ đã màu mè rồi lại còn ăn uống bét nhè thì tôi lại càng thích. Nụ cười rạng rỡ vẫn thường trực trên môi con bé cho đến khi đoạn phim chiếu tới cảnh một ông bố người da màu tiến tới chàng trai và cầ xin anh ta giúp mình làm một trận mưa kem dành cho ngày sinh nhật của con trai mình. Ban đầu chàng trai này còn chần chừ không nhận lời ngay bởi chiếc máy đã hoạt động quá công suất. Nhưng đứng trước sự chân thành và tấm lòng của người bố đối với cậu con trai, anh ta do dự rồi cuối cùng cũng đồng ý.



Thực chất, chỉ vì một câu nói:”Cậu không bao giờ hiểu được tình yêu của người bố dành cho con trai mình là như thế nào” cũng khiến tôi chạnh lòng. Không phải chỉ chàng trai trong phim, mà chính đứa con gái đang ngồi ăn chung bữa cơm với bố cũng chưa bao giờ cảm nhận được điều này. Có một chút gì đó tủi thân nhói lên trong lòng. Nhưng tôi vẫn cố gắng giữ vẻ mặt thản nhiên để xem nốt bộ phim.



Cảnh tiếp theo người ta chiếu đến đoạn buổi sáng ngày hôm sau, khi cậu con trai của người đàn ông da màu vừa thức dậy, đập vào mắt cậu là một thế giới kem. Tất cả mọi thứ, từ mặt đất cho đến mái nhà, đặc biệt là tuyết đều được phủ kín bằng kem đủ sắc đủ màu. Trước khi chạy ra khỏi nhà, người bố ôm trầm lấy con trai nói “chúc mừng sinh nhật” rồi luôn miệng: "Bố yêu con! Bố yêu con! Con trai của bố!”. Cậu bé nhảy cẫng lên vai ông bố và trả lời như một điều hiển nhiên: "Con biết rồi. Ngày nào bố cũng nói như thế mà”. Ông bố chỉ mỉm cười: "Nói yêu con bao nhiêu bố vẫn cảm thấy là chưa đủ!”…



Đến lúc này thì tôi cảm giác như có cái gì đó cay xè đang xộc lên tận mũi, rất muốn òa khóc, nhưng vẫn phải cố nín lại. Chỉ chờ đến khi bố vừa thản nhiên bước lên cầu thang trở về phòng mình nghỉ ngơi, nước mắt tôi mới lặng lẽ lã chã rơi rơi thành hai hàng ướt nhòa cả khuôn mặt… Từng tiếng nấc rung lên, không sao kìm lại được. Tận trong thâm tâm tôi lại phải tự đặt ra một câu hỏi: "Từ bao giờ mà đứa con gái vô cảm lại trở nên dễ khóc nhè như thế này?”.



Thật ra bộ phim này không có gì đặc sắc, để mà nói là cảm động đến mức phải rơi nước mắt thì lại càng không. Lý do duy nhất khiến tôi bật khóc là câu nói: "Bố yêu con, bao yêu cũng là chưa đủ”…



Vậy đấy! Trong phim, cậu bé đó đã nghe đến nhàm tai, còn ngoài đời, tôi dù muốn nghe một lần cũng không thể.



Bố yêu con… Mẹ yêu con…



Không biết khi phát âm ra nghe sẽ như thế nào nhỉ?



Đã lâu lắm rồi, tôi không được nghe. Vậy nên có lẽ nó cũng hoàn toàn quên mất trong ký ức hồi hai tuổi mình cũng từng được yêu thương như thế. Những lời mà bố mẹ hiển nhiên luôn dành tặng cho con cái, chẳng nhẽ đối với bố mẹ tôi lại khó nói ra đến thế sao?...




Chap 7: Bố, mẹ



Công việc... Công việc.... Khi buồn, ta nên lao đầu vào công việc...

...

Chiều hôm đó, cũng vừa kết thúc một tuần chương trình hoạt náo game Thần Chiến, tôi mới có thời gian rảnh rỗi để đi ra khỏi nhà mà không phải là đi học hay đi làm - mà là đi mua quà sinh nhật cho mẹ. Đã ba năm trôi qua rồi, kể từ lần đầu tiên tôi biết sử dụng tiền lương của mình vào làm việc ý nghĩa nhất ngoài đóng tiền học. Cứ tới ngày này là con bé lại lặng lẽ đi mua quà và các thứ cần thiết để tổ chức sinh nhật cho mẹ. Năm nay tuy bố có trở về, nhưng cũng chẳng khác những năm trước là mấy. Lần đầu tiên trở về nhà sau mười tám năm bỏ đi dài đằng đẵng, vậy mà một món quà hay chỉ đơn giản là lời chúc mừng sinh nhật dành cho vợ cũng không có. Tôi khẽ lắc đầu ngán ngẩm - chẳng trông đợi được gì ở cái con người vô tâm này.



Trước sinh nhật mẹ vài ngày, hai mẹ con vẫn thường xuyên to tiếng với nhau, như một truyền thống. Mặc dù lòng rất ấm ức, nhưng tôi vẫn luôn cố nhịn và không bao giờ nung nấu cái suy nghĩ “giận thì thôi không làm nữa”.



Tôi thích làm người khác bất ngờ, cho nên vẫn cứ cố tình im lặng, tỏ ra tảng lờ cho đến tận những phút cuối ngày. Chẳng phải khi người ta thất vọng nhất, người ta mới nhận ra giá trị đặc biệt của những thứ rất bình thường đó sao?



Chiếc khăn quàng cổ màu đỏ đun tôi mua cho mẹ, bánh sinh nhật đã đặt làm từ hôm trước, thiệp ghi chúc mừng sinh nhật kèm vài dòng tâm sự về cuộc cãi vã vừa tối hôm qua. Tôi muốn xin lỗi vì đã vô tình nặng lời trong lúc không kiềm chế dược cảm xúc. Thật lòng càng lớn, tôi lại càng muốn hạn chế bản thân không được làm mẹ buồn. kể từ cái lần mẹ phải đột ngột vào bệnh viện mổ viêm ruột thừa, lúc nhìn mẹ n

Tiếp trang:
<<,1 ... 6,7,8910 ... 46-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay