XtGem Forum catalog
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen] Để em cưa anh nhé!

[Truyện Teen] Để em cưa anh nhé! Trang 7

ời lần hai mí mắt chỉ muốn ôm chặt vào nhau, không dưới mười lần tôi chỉ muốn quăng xừ giấy bút ra đấy, nằm khềnh ra đất mà ngủ.



Đây thật đúng là thảm cảnh - vẽ trong nước mắt!



6 giờ 15 phút sáng, vẫn như mọi ngày, mẹ thuờng dậy vào giờ này để kiểm tra xem hai đứa dậy chưa để còn gọi đi học. Lóc cóc mò lên phòng thằng Quân, vô cùng ngạc nhiên khi thấy ánh đèn đã được bật sáng tự khi nào. Mẹ vội vàng mở cửa bước vào, rồi quát ầm lên khi thấy tôi đang ngồi còng cả lưng dưới sàn nhà mà vẽ.



- Con điên kia! Sao không lên bàn mà ngồi! Ngồi vẽ như thế này còng lưng chết cha mày!



- Kệ con… giấy a1 thế này đặt lên bàn kiểu gì… - Không quay mặt lại nhìn mẹ, tôi chỉ lèm bèm đáp.



Đánh mắt xuống nhìn hình vẽ trên tờ giấy, khuôn mặt mẹ thất kinh, hỏi một câu rõ to những không hề liên quan đến vấn đề chính.



- Ôi zồi ôi! Mày vẽ đây hả Mai? Sao chim thằng này nó to thế?



Đùa… Khen đẹp không khen lại khen chim to? Mai quay lại thở dài rồi mới ngán ngẩm nói.



- Thế này mà đã to á mẹ? Con tưởng bé chứ?



Nghe tôi nói thế, mẹ liền cười một cách phớ lớ rồi ngồi phịch xuống giường, vẻ mặt rạng rỡ thấy rõ.



- Vớ vẩn . Đàn ông bình thường nó chỉ bé tí... Lúc nào với vợ nó mới to lên thôi... Mày vẽ gì mà như cái chày thế này !!!



- Ơ! Thế chắc là của bố bé lắm nhỉ? - Mặt tôi méo xẹo vặn lại mẹ.



- Haiz... Đúng là... mày vẫn còn ngây thơ lắm ! Nhưng mà thôi , thế cũng tốt ! Nhìn vào cách mày vẽ là mẹ biết mày CHƯA BIẾT GÌ rồi ! Thế là tốt rồi!!!



Nói xong, mẹ lại ngúng nguẩy đi xuống nhà chuẩn bị đồ ăn sáng, chờ cho bóng mẹ đi khuất, tôi mới loay hoay dựng Quân dậy rồi tò mò hỏi.



- Quân ơi ! Chị hỏi thật ! Bình thường của đàn ông nó bé lắm à ???


- Không ! Của em to hơn như thế này! - Thằng nhóc đang ngái ngủ khẽ nheo mắt nhìn xuống hình vẽ rồi trả lời tỉnh bơ.


- Ờ... Thế may là mày không lai gien của bố! Tự dưng tao thấy thương mẹ quá!





………….





Sáng hôm ấy, sau khi sửa soạn xong, tôi chỉ kịp đánh răng rửa mặt, thay quần áo chỉnh lại đầu tóc rồi vội vàng đi học. Mắt nhắm mắt mở đi trên con đường lượn qua hồ Hoàng Cầu lộng gió, những đợt gió đầu đông cứ thổi bạt vào mặt, rát buốt, làm khóe mắt vốn đã đỏ hoe lại càng thêm cay xè.



Vừa đến lớp, sau khi giao lại bài tập cho lớp trưởng xong, tôi chả còn đoái hoài đến bất cứ điều gì nữa.



Xấu, đẹp, điểm số?

Ôi zời mặc kệ!



Ném cái xác mềm nhũn run rẩy lạnh ngắt lên bàn, tôi cúi gục đầu xuống, khoanh tròn hai cánh tay lại rồi nhắm chặt hai mí cắt cay xè, cố nhắc mình ngủ ngay lập tức.



...

Anh à, đôi khi, anh mang đến cho em những rắc rối không tên đấy. Anh biết không?



Chap 6:




Chợp mắt được đúng 15 phút, Nhi, Mai bé và Quyên đã có mặt đông đủ. Vậy là tôi lại phải buộc bị dựng dậy để đi ăn sáng cùng cả nhóm.



Đi được nửa đường, Mai Bé chợt khựng lại, rồi nhăn nhó.



- Có ai muốn đi vệ sinh không?



Nghe cái câu hỏi này hàm ý quen quen, đại loại như là :”Ai có thể đi vệ sinh với em thì đúng hơn”. Bụng thì chưa có cái gì vào thì lấy đâu ra chất mà xuất ra? Vậy nên, tất cả đều giả vờ tảng lờ.



Thấy vậy, Mai Bé liền tóm chặt lấy tay tôi, vùng vằng.



- Chị Mai! Đi với em! Hằng ngày thận chị yếu lắm cơ mà!



- Cái con này! Đi vệ sinh mà cũng phải rủ! - Bị ép quá đáng, tôi đành phải miễn cưỡng nhận lời.



- Hi hi! Đi với em rồi lần sau chị “buồn” em cũng sẽ cùng đi với chị cho “vui” mà! - Mai Bé hí hửng lon ton tiến về phía phòng về sinh của giáo viên, mặc kệ cái biển “cấm sinh viên vào đây” treo thù lù ngay ngoài cửa.



Trong lúc chờ Mai Bé, tôi đứng ở ngoài, tát nước lạnh buốt lên khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt cho tỉnh ngủ. Bỗng, cái Mai đã xuất hiện ở đằng sau lưng từ lúc nào.



- Ơ! Hôm nay chị không make up à?



- Ừ. Đi vội chẳng kịp make up nữa. Híc!



Úp tay lên hai bầu má của mình, tôi chợt nhận ra trong gương hôm nay trông mình nhợt nhạt rõ ràng.



- Nhưng mà không kẻ mắt nhìn chị xinh hơn đấy! Thôi lần sau cứ mặt mộc đi học đi. Không cần phải trang điểm đâu.



- Điêu thế? Make xinh hơn chứ? Làm gì có chuyện ngược đời thế?



- Ơ… Em nói thật! Để thế này nhìn chị trẻ hơn hẳn mà. Không tin tí nữa hỏi mọi người mà xem.



Vậy là lúc đi ra quán bún quen thuộc, vấn đề này lại một lần nữa được Mai Bé lôi ra mổ xẻ. Mặc cho tôi không ngừng phản bác một cách yếu ớt thì mọi người vẫn hùa vào ủng hộ ý kiến của Mai Bé. Thật ra được khen là mặt mộc xinh hơn không phải là không thấy sướng, nhưng mà dù sao thì nó vẫn thấy cay ở chỗ là :”Thế hóa ra mình trang điểm cũng không có khá hơn à?”.



- Mai Mai! Làm một kiểu ảnh với em! - Lôi điện thoại ra, Mai Bé lại đòi chụp với mỗi người một bức để còn check-in.



- Thôi thôi, hôm nay đang mặt mộc, xấu lắm không chụp đâu!



- Đi mà! Chụp cả em! Nhi, Quyên, Hiền, chụp hết rồi thiếu mỗi chị thôi!



Thấy Mai Bé cứ nhì nhằng, thế là tôi đành phải ngó mặt vào, làm mặt khỉ.



- Ui… Nhưng mà công nhận mặt mộc chụp lên không xinh bằng khi make up đâu chị ạ!



- Thấy chưa? Chị đã bảo rồi mà!



- À thế thôi! Mình chụp tay đi.



- Chụp tay làm gì?



- Thì F.A sưởi ấm cho nhau?



Nghe Mai Bé nói cũng có lý, dù sao thì tôi cũng đang là một cô nàng độc thân cần sưởi ấm thật. Vậy là hai đứa lại hí hoáy nắm tay nhau. Đôi tay tôi to và chai sần vì làm lụng vất vả, cộng thêm việc tập võ từ bé nên nhìn chẳng khác gì tay của một chàng trai đang nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ xinh xắn của Mai Bé. Đâu đó, trong trí nhớ tôi bỗng vang lên một câu nói quen thuộc từ người đàn ông mà tôi từng yêu thương nhất: "Đừng tự ti, vì đôi tay này là đôi tay của người con gái chăm chỉ. Vậy nên anh rất trân trọng đôi bàn tay này!”.



Sau khi chụp ảnh xong, bức ảnh lập tức được đăng lên facebook của cả hai đứa với hai status riêng biệt.



Mai Bé: Cần một người nắm lấy bàn tay cô đơn này!



Tôi: Tay em đây… Ấm thế này… Sao không ai nắm lấy…



Hình ảnh lập tức nhận được ồ ạt like của các bạn trẻ F.A, nhưng người đầu tiên comment thì lại là cái Quyên.



- Ôi hai con điên chụp ảnh nắm tay nhau rồi tự sướng! Ha ha ha!



Chỉ một phút sau, comment duy nhất được mọi người like đã lập tức bị xóa trong tích tắc.

Ba đứa ngồi ăn bún mà lườm nhau nổ bát đũa, nhưng mâu thuẫn cũng không kéo dài quá lâu khi mà ngay sau đó, tất cả đều tập trung vào câu chuyện của Nhi sau khi đi nghỉ mát về. Hậm hực vào album ảnh, tìm lại bức hình mà hôm trước con em gái send cho mình, Nhi cay cú giơ lên cho mấy đứa xem. Trên điện thoại là hình ảnh người yêu của Nhi đang vòng tay ôm lấy một đứa con gái nào đó, xét về nhan sắc thì có phần “khiêm tốn” hơn Nhi rất nhiều. Bên cạnh đó còn khá nhiều hình ảnh thân mật giữa họ trong album trên facebook nữa.



Tôi trố mắt, há hốc mồm hét lên.



- Ôi trời ơi! Người yêu bà đúng không? Sao bà có cái ảnh này thế?



Hạ điện thoại xuống, Nhi bắt đầu tức tối kể lại câu chuyện của mình sau khi đi nghỉ mát về. Đó là một kì nghỉ mật ngọt và ngập tràn trong hạnh phúc. Cho đến hai ngày trước, khi nó vừa mới trở về Hà Nội. Ngay khi biết tin, cô em gái chơi thân liền gọi cho Nhi ra café, rồi truy cập vào facebook, cho Nhi thấy tấm ảnh này trên tường của anh người yêu mới quen hai tháng. Càng rõ ràng là lừa đảo hơn khi anh ta nói rằng mình không dùng facebook. Thì ra tất cả là hòng để che đậy đi sự thật này. Choáng thay cho Nhi, tôi xuýt xoa.



- Eo ơi! Lúc đấy chắc bà phải sock lắm nhỉ? Thế bà đã chia tay với nó chưa?



Đáp lại vẻ lo lắng của Mai là gương mặt cực kì bình thản và có phần nham hiểm của Nhi, con bé cười khẩy.



- Chia tay là chia tay thế nào? Lúc đó tôi cũng sock lắm, nhưng mà vì chưa quá yêu nên tôi chỉ bị choáng có năm phút thôi. Sau đó thì cùng con em nghĩ cách trả thù luôn!



- Bà định trả thù như thế nào? Dù sao thì nó cũng có người yêu rồi. Mình cũng chẳng làm gì được nó. - Quyên chêm vào.



- Hơi nhầm! Tưởng lợi dụng tao xong là tao cho qua luôn được á? Xin lỗi đi! Tao sẽ vẫn giả vờ yêu thằng này, coi như không biết gì cả. Rồi dần dần phá hoại mối quan hệ của nó. Cho nó biết thế nào là chăn rau. Nhé!



……



Sau khi nghe hết vụ lừa đảo của Nhi, thật sự lòng tin trong tôi về cánh đàn ông vốn đã không nhiều nay lại càng sa sút trầm trọng. Nghĩ đến anh, tôi lại chợt cảm thấy lo lắng, có khi mình cũng đang bị chăn dắt mà thôi. Phải thật cẩn thận.



Một mình lặng lẽ với những suy tư, tôi chợt cảm thấy tủi thân vô cùng. Chưa bao giờ tôi phải chủ động theo đuổi bất kì một ai như thế này. Đứa con gái như tôi… đâu phải bất tài xấu xí. Kể cho Nhi và Quyên nghe, đứa nào cũng khuyên can vì cảm thấy làm như thế thật mất giá, nhưng riêng Hiền thì lại khuyên ngược lại. Thật ra, đối với cô nàng Song Ngư đa cảm, luôn bị chi phối trong chính những suy nghĩ phức tạp mà mình tự tạo ra, chỉ cần một người ủng hộ ý nghĩ trái chiều của tôi, tôi sẽ lập tức gật gù làm theo. Hiền chính là người ủng hộ ý kiến trái chiều của tôi trong trường hợp tréo nghoe này.



Nhưng thật sự, đã không dưới một lần tôi trộm nghĩ: "Nếu cũng có tình cảm với mình thì tại sao anh ta lại không hề chủ động nhắn tin hỏi thăm đến một lần?”.



Trở về nhà, bật máy tính lên và vào facebook như một thói quen, lướt chầm chậm trên newfeed, chợt thấy nhói lòng khi đập vào mắt mình là một dòng status như đang đâm trúng tim đen.



“Nếu một người con trai thật sự thích bạn thì dù họ có bận rộn đến đâu, họ vẫn sẽ dành thời gian để nhắn tin cho bạn.”



Một chút tủi thân chợt len lên trong lòng cô bé vốn có cái tôi cao vời vợi. Vậy là hôm nay tôi quyết định tạm thời không nhắn tin cho anh ta nữa.



……………



Tối hôm đó bố lại đi tập thể dục, kể từ ngày ông đi Hàn Quốc về, ông suốt ngày đi tập thể dục ở ngoài công viên vào giờ ăn cơm, tậm chí còn lấy lí do “nghiện tập thể dục” để không phải đi làm.



Bữa cơm tối chỉ có hai mẹ con diễn ra thật ảm đạm. Tôi cảm giác như không khí bao quanh mẹ luôn nặng nề như thế. Mặc dù từ khi bố trở về thì sự căng thẳng cũng có thuyên giảm đi đôi chút. Nhưng hôm nay, mọi thứ lại đột nhiên bộc phát. Muốn ngồi ăn một bữa tối yên ổn mà mẹ cũng

Tiếp trang:
<<,1 ... 5,6,789 ... 46-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay