XtGem Forum catalog
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen] Để em cưa anh nhé!

[Truyện Teen] Để em cưa anh nhé! Trang 43

.



Vào một ngày trong xanh như bao ngày xanh trong khác, Mai Bé buồn đi nặng, vẫn giữ đúng lời hứa, tôi ngậm ngùi đi theo nó rồi dừng lại ở mép cửa, đứng canh cho nó đi mặc dù lúc này mới là mười hai giờ trưa.



Mai Bé có một thói quen quái tính được hình thành từ lúc bé là mỗi khi nó đi vệ sinh thì nhất định phải có một người đứng ngoài, và bất cứ khi nào nó gọi “Chị Mai ơi!” thì tôi phải lập tức “Ơi!” lại. Nếu sau năm phút mà tôi không “Ơi!” lại thì thế nào nó cũng chẳng nói chẳng rằng mà nhảy bổ ra ngoài luôn.



Bởi thế nên mới tiếp tục có một ví dụ thứ hai như thế này.



Vào một ngày tăm tối như bao ngày tối tăm khác (ít nhất là đối với tôi), Mai lại buồn đi nặng, vẫn giữ đúng lời hứa, tôi ngậm ngùi đi theo nó rồi dừng lại ở mép cửa, đứng canh cho nó đi mặc dù lúc này mới là mười hai giờ trưa.



Ba phút đầu, hễ Mai gọi là tôi lại hồi âm ngay.



-Chị ơi!



-Ơi!



-Chị ơi!



-Ơi…



-Chị ơi…



-…



-Chị ơi…



-…



-Chị ơi! Chị đâu rồi!!!



-…



-Chị đâu rồi! Hu hu hu!!!



Không thấy tôi thưa, nó vội vàng bỏ dở công việc “đi tìm niềm vui, giải quyết nỗi buồn” của mình mà hớt hải chạy ra ngoài, mặt tái ngắt như vừa gặp ma rồi lại đần thối ra khi thấy tôi đang hì hục ngồi ăn mì. Tôi quay ra, nhìn nó, hai mắt chỉ trực trào ngấn lệ rồi nghẹn ngào nói.



-Chị đang húp dở bát mì mà… Sao em không thể để chị yên… dù chỉ một phút thôi. Hu hu hu!



Nghe tôi nói, mấy đứa đang ăn mì dở liền bỏ dở bát mà ôm ngực ho sặc sụa vì buồn cười.

Cuộc sống “người lính” của chúng tôi mới trải qua với nhau có vài ngày thôi mà đã xảy ra biết bao chuyện dở khóc dở cười như thế này rồi… Nhưng càng như vậy, chúng tôi lại càng có nhiều cơ hội để hiểu nhau hơn.



Ví dụ như: tôi chưa bao giờ thấy Mai bé đáng yêu và nghịch ngợm đến thế, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng cái Nhi lại khó tính đến như vậy, còn Quyên, Quyên vô cùng cẩn thận và chi tiết trong mọi việc mình làm, đôi khi tôi còn nhầm tưởng rằng nó bằng tuổi tôi chứ chẳng phải mới 20 như Mai và Hiền. À! Còn cả Hiền nữa! Hiền đồng bóng cực nhé! Đồ ngủ của nó toàn màu neon với hoa hòe hoa sói thôi. Hiền còn hay khóc nhè nữa. Ở với nhau với biết Hiền là đứa mau nước mắt nhất nhóm.



Thời gian này, ngoài mấy đứa bạn ở chơi cùng nhóm ra thì chúng tôi còn phải ở ghép với ba cô bé sinh năm 93 học cùng lớp nữa. Ba người- ba tính cách hoàn toàn khác nhau, mỗi người như một cơn gió mới thổi vào cuộc sống vốn vẫn xoay đều rất nhịp nhàng nay vô tình chệch khỏi quỹ đạo. Quãng thời gian tới vẫn còn rất dài, và điều đơn giản mà chúng tôi phải làm là: sẵn sàng và đối mặt thôi!



Chương 21: Tuần đầu tiên xa nhà




Đêm đầu tiên xa nhà của chúng tôi trôi qua khá trằn trọc vì đứa nào đứa nấy cũng đều thấy khó ngủ, vậy mà cuối cùng thì tất cả cũng dần dần chìm vào những giấc mơ của riêng mình tự lúc nào không hay…



5 giờ sáng ngày hôm sau, chưa cần đến chuông điện thoại báo thức tôi đã bị dựng dậy bởi tiếng nước chảy xối xả vào chiếc xô to đùng đặt trong phòng vệ sinh đang tràn ra lênh láng. Mắt nhắm mắt mở đứng dậy, rút cục thì cái đứa hằng ngày thường xuyên đi học muộn nhất nay lại trở thành sinh viên gương mẫu dậy sớm trước cả phòng. Uể oải lết vào phòng tắm, tôi xoay mạnh tay vặn chặt vòi nước lại, nhìn hai chiếc xô lớn trong phòng đều đã được tích nước dự trữ đầy đủ tôi cũng cảm thấy an tâm phần nào. Kể từ đêm hôm qua cho tới giờ, chúng tôi hoàn toàn không có lấy một giọt nước nào để sinh hoạt hết, mọi thứ đều phải dùng tạm bằng nước khoáng trong bình nhựa mà mọi người góp tiền mua chung. Lúc đó tôi mới biết nhà trường chỉ mở van nước theo giờ quy định, nhưng vào lúc nào thì chúng tôi vẫn chưa rõ… thế nên mấy đứa đành đánh liều mở van cả đêm luôn!



Thật may là nó lại chảy vào ban đêm chứ không thì bọn tôi khóc thét mất!



……….



Gần năm rưỡi sáng, sau khi tôi đã cố gắng dùng hết sức bình sinh để giật tung chăn của mấy đứa con gái ngủ nướng trong phòng ra thì cái Hân lớn lại bất ngờ chạy sang thông báo rằng thầy hiệu phó sắp đi qua một lượt để kiểm tra, nếu như phòng nào mà còn chưa dọn dẹp xong thì sẽ phải ôm chăn đứng chào cờ dưới sân cả buổi. Nhanh như cắt, mấy đứa còn đang uể oải lập tức bật phắt dậy như lò xo, vội vàng thu dọn hành lí, nhét một cách hổ lốn tùm lum vào vali trong tích tắc, chẳng mấy chốc mà căn phòng đã trở nên sạch sẽ, gọn gàng như khách sạn.



Sau suốt cả một thời gian dài, ngày nào cũng được ngủ nướng tới 7 giờ, nay lại đột ngột phải tỉnh dậy vào lúc 5 giờ sáng, cả tám đứa chúng tôi, không đứa nào là không đón chào ngày mới với gương mặt vô cùng cau có. Ngày đầu tiên ăn sáng ở đây, vì ấn tượng quá mạnh bởi mấy món đồ ăn nhanh được chế biến ngoài căng tin chiều hôm qua, chúng tôi quyết định lôi mì ra úp cho lành. Thật may là trong cả nhóm lại có cái Nhi mang theo ấm nước đun sôi cấp tốc, những thứ thường thấy ở Hà Nội nay lại trở nên quý giá như hàng thượng phẩm. Sau khi nước sôi được chia đều ra từng bát một, cuối cùng thì bát của Hiền và Quyên lại bị thiếu nước, thế là hai đứa nó đành phải đi thuê phích về để chế mì ăn nốt cùng cả nhóm. Đó là lần đầu tiên chúng tôi thuê phích và cũng là lần bắt đầu cho những chuỗi ngày thuê mướn dài dằng dặc suốt cả một tháng sau này.



Thú thật là trước kia tôi không thích ăn mì úp. Da dẻ tôi nhạy cảm nên lại càng phải tránh những thức ăn nhanh mang tính nóng… như là mì. Vậy nên khi ở Hà Nội, tôi gần như hạn chế hết mức có thể. May ra một tháng chỉ dám ăn vài gói, thế mà trong suốt một tháng ở lại đây, không hôm nào là tôi không ăn mì, ăn đến nhờn miệng luôn. Mà không hiểu sao vị mì úp ở đây tự dưng lại trở nên ngon lành hấp dẫn thế không biết!



…………





- Phòng của mình chia làm hai nhóm, một nhóm xuống quét sân, một nhóm đi tập thể dục còn để lại hai người dọn phòng nhé!



Thật đúng là trời đánh chẳng tránh miếng ăn! Trong khi chúng tôi còn chưa kịp húp hết bát mì thì cái Hân lớn đã lại bất ngờ thò đầu vào nhắc nhở. Cứ thế này thì đến đau ruột thừa mà chết mất thôi!



Bởi vì ngại hoạt động nên Quyên và Nhi lập tức xung phong đi quét sân, vậy nên tất nhiên những người còn lại bao gồm tôi, Hiền và Mai bé sẽ tham gia chạy tập thể cùng cả trường. Nhét vội đôi giày thể thao vào chân, tôi vừa buộc dây, vừa cười hí hửng. Thế nhưng, nụ cười ấy lại chẳng kéo dài được là bao khi thầy hiệu phó tuyên bố chúng tôi phải chạy tới ba vòng xung quanh toàn bộ khu quân sự kèm theo sự kiểm soát của các thầy giám sát trên từng chặng đường.



Vừa mới ăn xong đã phải chạy thục mạng, cảm nhận được từng sợi mì đang long lên sòng sọc trong cái dạ dày còn chưa kịp tiêu hóa hết của mình… Tôi vừa cười, vừa thầm rơi nước mắt…



……………………



6 giờ 30 phút là lúc toàn thể sinh viên cả trường phải xách ghế chạy xuống tập trung tại khu nhà B. Ngay khi thầy ra hiệu dàn hàng, tất cả mọi người, không ai bảo ai đều lập tức nhìn theo gáy nhau mà đứng thẳng tăm tắp. Mãi đến sau này, vào một ngày tụi tôi quyết định trốn tập trung, khi đứng từ trên cao nhìn xuống tôi mới chợt nhận ra rằng cái đống lốn nhốn mà mình cũng đứng xếp hàng ngày đó trông nó lại đều và thẳng tắp đến mức nào. Giống như khi bạn xếp domino ấy… chỉ cần đạp một tên đứng đầu thôi thì chắc rằng tất cả đám đằng sau đều ngã rạp cho mà coi.



Ngày đầu tiên xếp hàng lên lớp học lý thuyết về môn Q, chúng tôi được các thầy hướng dẫn rất kỹ càng về cách đặt sách vở vào bên trong ghế, rồi lại còn phải vòng tay vào trong chân ghế, kẹp ngay ngắn ở bên nách trái rồi mới được xuất phát cùng các bạn.



Tiết học quân sự vô cùng tẻ nhạt! Ngoài việc được dạy bởi ông thầy người miền Trung điển trai và phòng học thì đẹp như trong phim Hàn mà tôi hay xem ra thì chẳng còn lý do nào khác ngăn tôi ngừng ngủ trong giờ học.



Thầy giáo đẹp trai có vẻ như vẫn còn trẻ, kinh nghiệm dạy học chưa dày dạn nên thầy ấy tỏ ra rất lúng túng khi nhìn ánh mắt của gần 200 đứa con gái trong phòng học là chúng tôi. Càng nhìn thầy ngượng ngùng, bọn tôi lại càng cảm thấy thích thú. Thế rồi, trong lúc đang thao thao bất duyệt giới thiệu về bản thân mình, thầy bỗng nhiên buột miệng.



- Thú thật… tôi thích dạy các em vào mùa hè hơn là mùa đông. Vì mùa hè nhìn cúc áo các bạn nữ bung ra khiến tôi cảm thấy rất hưng phấn khi giảng bài!



Thầy ơi! Thầy có biết không…
Thầy thật sự đã rất đẹp trai… cho đến khi thầy thốt ra cái câu nói đầy khiếm nhã ấy…





…….





Kết thúc buổi học đầu tiên mà trong đầu chúng tôi chẳng còn đọng lại được gì ngoài lời nói khiếm nhã của ông thầy trẻ tuổi. Câu nói ấy đã trở nên rầm rộ, thậm chí nó còn được đăng tràn lan lên cả facebook của mấy bạn nữ trường khác. Không biết tôi nên cảm thấy khổ thân hay đáng đời cho ông thầy nói năng không có sự suy nghĩ này đây.





10 giờ trưa, đúng như lịch trình trong thời gian biểu, tám đứa bọn tôi hớn hở xếp hàng theo lớp đi lên nhà ăn chung. Trong lòng tôi thầm nghĩ không biết món tôm hùm baby, cá mập baby hay cơm đá mà các anh chị khóa trên từng kể ăn sẽ như thế nào.



Vừa vào phòng, tôi đã nhanh chân chiếm ngay lấy một bàn còn trống có quạt trần ở ngay phía trên đầu cho cả nhóm. Nhìn vào mâm cơm nóng hổi với đủ món đạm bạc dân giã, trong lòng mỗi đứa lại dậy lên một suy nghĩ khác nhau. Ví dụ như Nhi- vì đã quen sống trong cảnh giàu sang nên khi nhìn thấy thức ăn sơ sài như thế này, con bé không khỏi chau mày chán nản, thậm chí lúc nhai cơm, nó còn vừa ăn vừa nhăn nhó. Tương tự, cái Ánh và cái Quyên cũng hành xử y hệt như thế. Còn Hiền, Mai bé và tôi thì đều cảm thấy bình thường, nói chung là cũng không đến nỗi nào, chưa tới mức khủng khiếp như các anh chị khóa trên truyền đạt. Hoặc cũng có thể do đây là bữa ăn đầu tiên của nhà trường đón chào toàn thể sinh viên vào nhập học, còn những ngày tiếp theo… tôi không chắc là nó sẽ vẫn còn được như lúc này.



Ăn uống xong xuôi, mấy đứa bọn tôi lại rủ nhau ra ngoài cổng trường để mua một số đồ tư trang cá nhân kèm ít túi nilon để đựng rác. Ở nhà một mình thì chẳng sao, chứ ở chung tám người với nhau, mỗi ngày bọn tôi phải thải ra đến ba bịch rác lớn. Kinh khủng thật!



Trên đường đi ra khỏi cổng trường, tôi và cái Hiền đi riêng với nhau, lúc đi qua sân bóng rổ, mấy thằng con trai không khỏi dán chặt mắt vào cặp giò trắng mịn không tì vết của Hiền. Thậm chí, có thằng còn vô duyên đến mức cố tình ngồi xổm xuống chắn ngay trên đường bọn tôi đi để trực nhìn chân con bé từ dưới lên trên. Thấy thế, Hiền liền gắt toáng lên.



- Đm chúng mày! Cút! Chưa thấy gái bao giờ à!



Nhưng tệ thay, Hiền càng cáu gắt chửi bới thì bọn con trai lại

Tiếp trang:
<<,1 ... 41,42,434445,Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay