ẽn lẽn đứng nép sau lưng mình thì liền vội vàng tắt trang web xuống, quay ra xấu hổ hỏi.
- Có chuyện gì không hả em?
Nghe giọng của lão biến thái vang lên, tôi chỉ sợ ở lại lâu dài cẩn thận lại có chuyện chẳng lành sẽ xảy ra nên nó liền xua tay mỉm cười gượng gạo rồi vội vàng cắm mặt đi thẳng. Vừa đi, vẫn vừa thầm lầm bầm.
- Trời ơi! Bây giờ là thời nào rồi mà còn xem sex ngoài quán net. Biến thái quá đi mất! Đến người ta là con gái xem ở nhà còn phải khóa trái cửa lại tránh để mẹ nhìn thấy… Chả có ý tứ gì cả… Bệnh hoạn!
Chạy ra bên ngoài, tôi liền hót ngay chuyện này với cái Phương rồi hai đứa cùng bụm miệng phá lên cười.
- Bà kích hoạt được bao nhiêu code rồi?
- 32 code. Còn đang chờ hai anh kia bắn CF xong sẽ nạp cho.
- Ừ! Tôi cũng được 35 code rồi! Để đi mời nốt mấy anh đằng kia là xong nhiệm vụ buổi sáng!
Vừa nói, tôi vừa đánh mắt sang nhìn mấy ông anh lù khù mặc áo khoác đen, đầu tóc luộm thuộm như tổ quạ đang ngồi nghiêng ngả chơi “thiên long bát bộ” ở hàng ghế khuất trong góc phòng, rồi lại rảo bước tiến đến. Chỉnh lại khuôn mặt niềm nở cùng nụ cười tươi rói đúng tỉ lệ vàng lên chào các quý khách. Sau khi giới thiệu xong về game và chương trình tặng thẻ code, tôi cúi gập người xuống, đương định cài đặt game giúp ông anh thì một thứ mùi chua chua lờm lợm bỗng sộc thẳng vào mũi. Vội vàng trẹo cổ nghiêng hẳn sang một bên để tránh mùi hôi chân của ông anh rừng rú, hai tay vẫn quẩy lia lịa trên bàn phím, lướt bằng tốc độ ánh sáng cho xong việc.
Cài đặt xong, tôi bắn thẳng ra ngoài, vồ vập hít lấy hít để thứ không khí trong lành để giải khuẩn. Tay không ngừng đấm ngực tự nhủ.
- Ôi mẹ ơi! Sao mà mấy ông cắm cọc ở quán nét lại “rau mùi” đến thế không biết nữa! Mới đi có hai quán mà người đã ám đầy mùi thuốc lá với hôi chân rồi! Hu hu hu! Kiểu này mà bây giờ có phải gặp zai thì tôi cũng xin chết!
…..
Ấy thế mà…
Y như là trời đánh!
Anh ở đâu đột ngột nhắn tin cho tôi.
- Em đang làm gì đấy?
- Em đang đi làm. - Một niềm vui nho nhỏ khẽ dâng lên trong lòng cô gái trẻ.
- Làm PG game ấy hả? Thế đã đói chưa? Ăn gì không anh mua qua cho.
- Em chưa ạ, còn chưa làm xong mà…
- Trưa rồi không ăn thì lấy đâu ra sức mà làm tiếp. Em đang ở đâu thế?
- Ở đầu đường Lê Thanh Nghị ạ!
- Vậy đứng yên đó nhé! 15 phút nữa anh qua.
….
Vầng! Vẫn là 15 phút huyền thoại.
Lần nào cũng thế, cứ sau 15 phút là y như rằng cái khuôn mặt hồ hởi của anh lại xuất hiện, trên tay đã cầm sẵn túi thức ăn đưa cho tôi.
Ngày hôm nay trời nắng nóng, anh mặc một bộ đồ thể thao trông khá là khỏe khoắn, hình như vừa mới đi đá bóng về, tóc tai vẫn còn ướt nhượt.
Gặm một miếng hamburber thật bự, nhai chóp chép cho xuôi xuống tận dạ dày, tôi ngồi phịch lên xe anh rồi nói.
- Chân đau thế này mà vẫn còn ham hố đá bóng nhỉ? Cẩn thận chẳng may lại ăn thêm một quả “double kill” rồi lại thành tàn phế luôn đấy!
- Cũng như em ham xem phim thôi…- Vừa nói, anh vừa hút một hơi dài đầy những trân châu bạc hà.
- Tưởng con trai các anh cũng thích xem phim cơ mà… - Tôi vênh mặt lên, nguýt dài.
- Không! Thích là làm luôn chứ xem làm gì cho nó thêm ức chế! - Anh vừa nói vừa cười ngượng.
- Ức chế cái gì cơ? Ha ha ha! - Anh vừa nói dứt lời, tôi liền cười phá lên vì hiểu ý.
- Xem xong không làm được gì thì chỉ tổ mỏi tay thôi ấy chứ!
- Eo ôi anh bệnh hoạn quá!
- Gần bằng em! - Qua mấy lần tiếp xúc, anh khẳng định chắc nịch.
- Này! Ông đang đem tôi ra làm thước đo cho sự bệnh hoạn đấy à? - tôi nheo mắt nhìn, gằn giọng đanh đá.
- Là em tự nhận đấy nhé!
- Em không thèm phủ nhận thôi! - Khẽ đung đưa hai chân, tôi lại nheo mắt cười cười. Hóa ra anh cũng không “hiền” như tôi nghĩ.
Sau khi hàn huyên hết một buổi trưa, chiều anh lại quay trở về cửa hàng, còn tôi thì cũng tiếp tục quay cuồng với công việc mới.
Hết một buổi chiều hôm ấy, tôi và Phương đã kích hoạt được quá tổng số lượng giftcode mà công ty giao cho. Công việc tuy có hơi vất vả vì phải di chuyển nhiều, nói cũng nhiều, cười thì sái quai hàm, nhưng tôi vẫn thấy rất vui… vì những công việc luôn chân luôn tay luôn miệng mà lại hợp với sở thích chơi game của mình như thế này thì dù có cực mấy cũng không sao hết!
…..
Tối hôm ấy trở về nhà, thấy chị gái ngồi mệt lả người, thằng Quân liền chạy ra tiện tay bóp hai bả vai cho bà chị.
Quân là em trai tôi!
Hiền tùy lúc, tâm lý tùy trường hợp và ghê gớm cũng tùy thời điểm và hoàn cảnh.
Chẳng hạn như một buổi sáng mùa đông mát lạnh, tôi oằn mình lăn lộn trong chiếc chăn bông màu hồng, tay trái véo tay phải, tự nhủ :”Dậy đi con điên kia! Dậy đi còn đi học! Nhanh lên mày ơi! Không kịp điểm danh bây giờ!”. Lí trí mách bảo là vậy nhưng con tim lại gằn giọng trả lời :”Cút! Để yên tao ngủ!”…
Sau một hồi đấu tranh tâm lý phức tạp giữa cái lạnh của mùa đông, cứ hết ngồi dậy, rồi lại ngả người về phía trước, ôm đầu gối ngủ tiếp… cho đến khi phát hiện ra… dưới mông mình có cái gì… ươn ướt!!!
Câu trả lời cho hiện tượng đau bụng đêm qua đã nhanh chóng có lời giải đáp. Tôi vội vã nhìn vào đồng hồ, bần thần thất kinh hét lên thật to để thằng Quân có thể nghe thấy.
- QUÂN ƠI! CỨU CHỊIIIII!!!
Sáng ra đã bị bà chị đồng bóng làm phiền, thằng nhóc ôm tạm lấy cái gối bông rồi lếch thếch bò lên phòng trên. Với khuôn mặt ngái ngủ vô cùng khó chịu, nó làu bàu nói.
- Gì?
Quay lại nhìn em trai với ánh mắt cầu cứu long lanh đẫm lệ, chỉnh lại giọng thật ngọt ngào, tôi liến thoắng.
- Quân à… Liệu em có thể nể tình chị đã vất vả suốt hơn hai mươi năm nay giặt quần áo, dọn phòng giúp em mà bây giờ em có thể cầm tiền ra tạp hóa mua hộ chị gói băng vệ sinh được không?
Vừa nói, tôi vừa lặng lẽ rút từ trong túi xách ra 50k rồi nhét vào tay thằng em, nhỏ nhẹ nói.
- Tiền thừa em cứ giữ lấy.
Thằng bé đứng chết trân, khuôn mặt lạnh cắt không còn một giọt máu. Nó nghiến răng, ném thẳng 50k khuyến mại thêm cái gối bông vào khuôn mặt hớn hở đầy hy vọng vào mặt bà chị.
- Bà muốn tôi phải nói gì? BÁC ƠI BÁN CHO CHÁU GÓI BĂNG VỆ SINH LOẠI CÓ CÁNH SIÊU THẤM à???
Nói rồi, nó hậm hực quay về phòng.
Trước khi ra khỏi phòng nó còn đá cửa cái rầm để cánh cáo bà chị.
Tôi thất vọng ê chề, chỉ còn nước ôm chăn khóc.
Và rồi chưa đầy 5 phút sau, Quân quay lại, quẳng vào mặt tôi hai cái băng vệ sinh và làu bàu: "Dùng tạm đi, em vừa lục tủ mẹ và chỉ được thế thôi!"
Mặt tôi đơ luôn. Chỉ muốn lao ra cửa ôm chặt thằng em trai trời đánh của mình.
Thỉnh thoảng, cậu em trai sống chung nhà với tôi lại đem đến cho tôi những cảm giác hạnh phúc đơn giản như vậy đấy. Vài phút tẩm quất khi thấy chị mệt mỏi, an ủi dỗ dành khi thấy chị ngồi khóc ngoài ban công một mình, hay gạt đi xấu hổ sẵn sàng cứu giúp chị trong lúc lâm nguy... Điều đó có lẽ chỉ có em trai tôi làm được.
Chap 4
Giá như ngày hôm nay không phải là thứ tư, không phải ngày học môn lịch sử của bà cô khó tính với khẩu hiệu:” Đến muộn mười phút coi như không điểm danh, nhưng vẫn phải ngồi dự thính!”… thì tôi cũng chẳng phải xoắn đến mức này đâu. Cố gắng chỉnh đốn lại bộ dạng cho đỡ thảm hại, vừa đi, tôi vừa nghĩ tình huống đối phó.
“Muộn xừ nó mười lăm phút rồi! Thế nào cũng bị vặn vẹo…Tí nữa phải lý chấu như thế nào bây giờ nhỉ? À! Nghĩ ra rồi!”. Bộ não của cô nhà văn nghiệp dư lập tức hoạt động hết công suất. Chỉ trong hai phút, tôi đã nghĩ ra chau chuốt toàn bộ câu chuyện. Tôi vội chà tay vào một cái xích xe đạp gần đó, rồi lại lau qua bằng chiếc rẻ lau bẩn thỉu trong nhà gửi xe rồi mới chạy thục mạng lên lớp. Cốt để rớt chút mồ hôi!
Lúc này đã muộn gần hai mươi phút, giữ nguyên cái gương mặt hớt hải tội nghiệp ấy, tôi bình tĩnh nhìn cô rồi đối đáp không do dự.
Ánh mắt của bà cô U40 lướt qua một lượt như điện xẹt lên người cô gái trẻ, rồi lầm lì chau mày nói.
- Muộn hai mươi phút rồi! Dự thính, không thì về. Đằng nào cũng không được điểm danh đâu!
Trong lúc nghe cô nói, đầu tôi đã tập nhẩm trước cả kịch bản, và bây giờ chính là lúc phát huy năng lực diễn xuất, tôi chậm rãi mạch lạc nói.
- Thưa cô, ngày hôm nay thật sự em đã cố gắng dậy sớm để đến cho kịp giờ học. Nhưng khi đi trên đường, em vô tình nhìn thấy một em gái nhỏ bị tuột tích xe đạp, đang loay hoay không biết làm thế nào. Lương tâm của một người có trái tim mách bảo em phải dừng xe lại để giúp cô bé sửa xe, dù lúc đó đã sắp đến giờ học. Sau khi giúp cô bé ấy lắp xích xong, em mới vội vàng phi như tên bắn tới trường thì lại gặp đèn đỏ. Vì là một con người có ý thức tham gia giao thông, nên em lại phải một lần nữa nhắc mình không được phạm luật. Đến khi em đã có mặt ở nhà trường thì lại sực nhớ ra rằng tay em đang bẩn, nghĩ tới việc bàn tay này sẽ làm lem luốc bài vở của cô, em thật không cam tâm! Vì thế, em lại phải chạy đi mượn khăn của bác bảo vệ để lau cho đỡ bẩn. Mặc dù em đã rất cố gắng kì cọ, nhưng kết quả chỉ được đến mức này thôi ạ…
Nói rồi, tôi liền từ từ giơ hai bàn tay vẫn còn lấm vết xích xe đạp chưa được lau kỹ của mình lên. Chứng kiến khuôn mặt của bà cô chuyển dần từ nụ cười khinh khỉnh sang thất kinh rồi bất lực, tôi tự thấy phục mình vô cùng. Được cô cho vào lớp trước ánh mắt trầm trồ thán phục của bọn bạn, tôi thầm tự đắc:”Đáng ra anh phải thi trường sân khấu điện ảnh mới phải!”.
-----
Tiết học ngày hôm ấy diễn ra khá căng thẳng, vì bà cô này nổi tiếng là khó tính nên cả lớp chẳng ai dám nói chuyện gì nhiều, kể cả bàn nhóm tôi cũng không phải ngoại lệ. Đợi đến lúc hết tiết, hai chị em dắt nhau đi vệ sinh, Hiền mới nức nở ôm chặt hai vai của tôi, mếu máo nói.
- Chị ơi! Hôm qua em sốc quá chị ạ! Thật sự em không biết có nên tiếp tục quen Hoàng hay không nữa! Càng ngày em càng bất ngờ quá!
Úp hai bàn tay vào cặp phá phúng phính của cô bé cùng sinh tháng ba nhưng lại cực kì nhạy cảm, tôi chau mày hỏi.
- Lại làm sao thế? Nó quay tay hơn hai lần một tuần à?
- Không! Bà điên à!!! - Nói rồi, Hiền liền vùng ra, không thèm động tay vào cái con người bệnh hoạn kia nữa.
- Thế thì làm sao mà em lại buồn?
- Nó là
Tiếp trang: