khi cô đã già, nhăn nheo, và xấu xí… với lòng thương mến vô bờ bến!
Xin chia buồn!
Hãy nhớ lấy ngày hôm nay, ngày anh ta bỏ rơi cô. Hãy nhớ lấy những cảm giác này, cảm giác bị ruồng bỏ là như thế nào. Cô đã rất đau. Thật sự rất đau đấy! Nỗi đau chẳng thể nói thành lời. Tôi mong là cô sẽ nhớ mãi và đừng bao giờ tái phạm, đừng bao giờ để lặp lại nỗi đau ấy trên cùng một người đàn ông nếu như trong tương lai cô có vô tình gặp lại hắn.
Hãy nhớ rằng anh ta đã đối xử với cô bạc bẽo như thế nào. Anh ta không tôn trọng cô, đó là lí do chính đáng nhất để cô phải trừ khử anh ta trong tâm trí bằng mọi giá. Không cho tên đó sống dù chỉ một giây. Hiểu chưa?
Bây giờ thì tôi vẫn đang cố, mặc dù chưa làm được. Nhưng tôi tin là trong tương lai, cô đã làm được!
Tôi tự hào vì cô. Vì trong tương lai cô nhất định sẽ không mắc phải lỗi lầm này nữa. Cưa trai- chỉ một lần duy nhất này thôi nhé! Đừng bao giờ liều mạng đâm đầu vào thằng sở khanh nào nữa! Đừng có ném tự trọng của mình đi cho lũ đàn ông thối thây ấy! Họ không đáng để cho cô phải ôm lấy những tổn thương như tôi ở hiện tại như thế này đâu. Đau một lần đủ rồi. Đừng tái phạm nữa! Nghe không?
Sau này, nếu có vô tình gặp lại anh ta trên đường đời, hãy cười thật tươi và coi anh ta chỉ như một người xa lạ, hãy chào anh ta bằng lời chào xã giao, cho anh ta thấy rằng dù không có anh ta, cô vẫn sống tốt, càng ngày càng tốt! Hãy cho anh ta thấy rằng anh ta chẳng là cái gì cả, không có một chút ý nghĩa nào cả. Đừng phân tâm, đừng để anh ta nhận ra bất kì điều gì xao động trong đôi mắt cô, đừng để anh ta có được cảm giác của kẻ thắng thế. Tuyệt đối không được để cho kẻ bội bạc ấy tự mãn vì tất cả những gì mà mình đã gây ra cho cô. Bởi vì cô là người có lòng tự trọng, bởi vì cô phải yêu thương bản thân hơn tất cả. Nếu cô không biết yêu thương và tôn trọng lấy bản thân mình thì còn ai dám đủ can đảm để yêu thương cô hơn cô nữa hả?
Hãy nhớ lấy! Sau ngày hôm nay, tập sống vì mình, yêu thương lấy mình, đối đãi thật tốt với bản thân và phải suy nghĩ thật tích cực. Anh ta ra đi là để nhường chỗ cho một người đàn ông khác tốt hơn sẽ đến với cô… trong tương lai… khi cô cần phải lấy chồng.
Tôi nghĩ thế! Chắc sau quả này sẽ còn lâu dài cô mới dám yêu thêm lần nữa!
Tạm thời trong lúc này thì tôi nghĩ thế, còn nếu trong tương lai cô có gặp được một người tốt hơn, yêu thương cô và khiến cô rung động thì đừng ngại ngần, đừng dìm dập cảm xúc của mình… Hãy cứ sống hết mình với bản thân đi nhé!
Vì chỉ khi sống hết mình, cô mới không phải thấy hối hận vì những gì mình còn chưa kịp làm. Cũng như lần này vậy, tôi không hề hối hận đâu vì dù sao thì tôi cũng đã làm hết sức mình rồi. Kết quả không tốt không phải tại tôi. Anh ta ra đi có nghĩa là anh ta đã tự làm đánh mất đi một người yêu thương anh ta thật lòng. Là anh ta đánh mất. Không phải tại cô!
Mặc dù vậy… Sau này cũng đừng hạ mình cưa ai nữa nhé! Con gái cần phải có lòng tự trọng. Một lần như thế này đã là quá đủ rồi. Tôi tin là cô sẽ chẳng dám làm lại thêm lần nữa đâu. Vả lại, tình yêu… có lẽ nếu cứ xuất phát từ toan tính thì chẳng bao giờ được dài lâu đâu. Kịch bản này cũng là một cái kết bất ngờ mà tôi tự viết ra mà thôi! Cứ suy nghĩ lí trí như thế, đừng thắc mắc nhiều thì sẽ thấy đỡ đau hơn nhiều.
Chúc cô thành công!”.
Đóng cuốn nhật ký lại, tôi khẽ thở dài, nhưng cảm thấy lòng thoải mái vô cùng. Bao nhiêu tâm tư trĩu nặng dồn nén suốt mấy ngày nay cuối cùng cũng có thể trút ra hết rồi. Nhật kí- luôn là một người bạn chất chứa đầy những tâm sự bí mật của tôi. Bởi vì nó bị “câm” nên tôi chẳng bao giờ phải lo những bí mật của mình sẽ bị bật mí.
25 tháng 12 năm 2012…
Cũng đã gần hết một năm rồi, tôi vẫn chưa làm được điều gì có ý nghĩa cả. Những tưởng rằng sẽ yêu được một người đáng để yêu nhưng rồi mọi việc lại bất ngờ nằm xa tầm với. Đúng là người tính vẫn không bằng trời tính.
Tặc lưỡi!
Một câu nói quen thuộc nào đó mà tôi đã từng đọc trên facebook bỗng hiện về như một cơn gió chỉ khẽ lướt qua trên đỉnh núi rồi lại nhanh chóng cuốn trôi đi theo những dòng tâm tư trầm bổng.
“Một người con trai khi nói yêu mình thì chưa hẳn đã là thật lòng yêu mình, nhưng một khi anh ta đã nói rằng không yêu mình, thì chắc chắn là không yêu!”
Tốt thôi, cũng chẳng nên đặt người ta vào vị trí đặc biệt khi mà người ta chỉ cho mình vào một góc của những sự lựa chọn. Quay lại là mình đi Mai ơi! Người ta đã muốn phũ thì mình cũng phải sẵn sàng mà rũ thôi. Bên cạnh mày còn có gia đình, bạn bè, công việc, còn thừa những thứ mà mày chẳng đủ thời gian để quan tâm cơ mà…
Thời gian này, thay vì cứ ngồi ủ rũ trong nhà thì hãy tranh thủ làm những việc có ý nghĩa hơn đi!
Như là… sống cho bản thân mình chẳng hạn!
Ngoại truyện: Xin lỗi. Nhưng tớ thích cậu. Được chứ!
Phần 1
Tôi tên là Hải. Năm nay 18 tuổi. Hiện đang học tại một lớp chuyên toán trường X. Học dở chừng được nửa năm thì bị đột ngột chuyển lớp với lí do điểm văn không cao ảnh hưởng tới điểm tổng kết của cả học kỳ. Vầng, bị chuyển khỏi lớp toán chỉ vì điểm văn.
Lý do nghe thật khó nuốt.
Bạn biết đấy!
Học sinh chuyển lớp thường bị đối xử như dân phân biệt chủng tộc.
Ngày đầu tiên vào lớp, họ nhìn tôi với ánh mắt đúng kiểu “anh da trắng nhìn chị da đen”.
Đại loại như là đi qua thằng A. Hắn sẽ bĩu môi: “Tưởng lớp chọn thế nào? Học dốt mới bị chuyển xuống đây chứ gì?”. Hay đi qua nhỏ B, nó sẽ lườm tôi một cái rồi nói: “Cút đi thằng học giỏi!”.
Nghẹn ngào, nước mắt chảy ngược vào trong tim. Ngước mắt lên đấm ngực hỏi trời: “Rốt cuộc thì con đã làm gì sai để bị đối xử như thế này?”
Tôi ghét cái lớp này, ghét việc tự dưng phải rời xa đám bạn cũ để chuyển tới một cộng đồng lạ hoắc, và hình như tất cả chúng nó đều giữ khư khư cái quy tắc: “Ma mới bắt nạt ma cũ”.
Tệ nhất là khi có một cơ hội hiếm hoi khiến tôi và đám con trai ở lớp mới trở nên gần gũi vừa xuất hiện thì tất cả lại vỡ vụn khi đụng phải nhóm bạn cũ- tại một phòng net. May mắn thay, tôi là thằng học khá, đầu óc thông minh nên chơi game cũng không tệ. Ở lớp cũ, tụi nó rất thích rủ tôi vào đội đánh DotA, vậy nên giờ đây khi phải ngồi đối mặt với việc vào đội lớp mới, thách đấu với hội lớp cũ, tôi cảm thấy khó xử vô cùng.
Cảm giác như bị cả hai bên đều đang nhìn mình với ánh mắt “mày là thằng lính ngụy”, tôi chỉ muốn đào ngay một cái lỗ tại trận để chui xuống cho bớt xấu hổ.
Tháng cực hình đầu tiên cứ nặng nề trôi qua như thế, còn sáu tháng nữa là đến kì thi tốt nghiệp, tôi tích dấu X vào từng ngày trôi qua trên lịch. Mong thời gian trôi qua thật nhanh! Ngày nào không có chuyện xảy ra là ngày đó yên ổn.
…….
Vào một chiều mùa đông lạnh buốt, khi tôi đang loay hoay dắt chiếc xe đạp màu đen bóng bẩy của mình ra khỏi đống xe máy chật nhung nhúc được xếp bừa phứa ở nhà gửi xe mà bác bảo vệ không bao giờ thèm đếm xỉa hay lại gần giúp đỡ. Bất ngờ, một cô gái có mái màu đen tóc dài đến ngang lưng xuất hiện phía sau lưng tôi, hai bàn tay cứ đan chặt vào nhau, bờ môi ửng hồng mấp máy một cách bối rối. Nhỏ nhíu mày cầu khẩn.
- Hải ơi! Ấy tiện tay lấy giúp tớ cái xe đạp màu hồng ở đằng kia được không? Xe xếp chật quá tớ không bê ra nổi.
Gái…
Gái xinh…
Xinh nhất cái lớp 12A8 mà tôi mới chuyển vào.
Dịu dàng, duyên dáng, mái tóc lúc nào cũng xõa dài, thơm mùi hương táo, đen bóng bẩy. Mỗi lần nhỏ đi qua là một lần tim tôi lại loạn nhịp.
Vậy mà giờ đây nhỏ lại đang đứng trước mặt tôi, gót chân liên tục nhấp nhổm dậm lên dậm xuống, bờ má như ửng hồng dưới nắng trông đáng yêu vô cùng. Tôi không nói gì nhiều, chỉ vội vàng chạy lên phía trước, hì hục lách qua đống xe đạp cào cào chắn chi chít trên đường tới nơi để xe của nhỏ.
Híc! Xe để tận góc trong cùng như vậy hẳn phải là học sinh gương mẫu đi học sớm lắm đây!
À mà quên chưa giới thiệu, nhỏ tên là Linh, lớp phó học tập của lớp. Là cô gái hòa đồng thân thiện nhất mà tôi từng gặp, cũng là người duy nhất cho tới hiện tại không kì thị tôi cho tới giờ phút này.
……
- Cảm ơn Hải nhé! Phiền bạn quá rồi!
Linh bẽn lẽn nhận lấy chiếc xe đạp màu hồng xinh xắn, nở một nụ cười tỏa nắng dành tặng cho tôi. Không hiểu sao lúc ấy tôi có cảm giác như cô ấy đang mọc cánh và đội vòng thiên thần vậy, trông rực rỡ vô cùng. Hay là con tim tôi đang nhảy múa?
…………….
Một buổi chiều mùa đông thật tuyệt vời!
Đây chắc chắn là buổi chiều tuyệt nhất trong quãng ngày địa ngục từ lúc tôi phải chuyển vào lớp mới. Chưa một hôm nào tôi không phải khốn khổ với việc gặp đám bạn cũ kiêm đám bạn mới ở nhà gửi xe. Mỗi bên rủ đi một hướng, chả biết phải chọn đường nào. Mặc dù chung quy thì cũng dẫn tới nhà tôi cả.
Tôi vừa đi, vừa lêu ngêu đạp xe, nhoẻn miệng cười tít cả mắt đến nỗi xuýt đâm vào cái cột điện dựng đứng phía trước mặt.
Đúng là nói có câu “chết vì gái” cũng chẳng sai!
….
Tôi là một thằng con trai bình thường, cũng bình thường như bao thằng con trai bình thường khác. Thích xem phim người lớn, ngắm gái, tỏ ra lịch lãm đứng đắn trước mặt bọn con gái mới quen, nhưng đến khi đêm về thì chỉ có dán chặt mắt vào cái máy tính, đánh DotA hoặc quẩy đế chế. Dạo này DotA2 còn có chương trình xem thi đấu trực tiếp kèm theo hai anh bình luận viên Jay và Meo Meo thay nhau hót như khướu xung quanh trận đấu nên tôi càng có hứng thức thâu đêm để “bổ sung kiến thức tin học”. Kết thúc những trận đấu trực tiếp thường cũng phải rơi vào khoảng 2-3 giờ sáng. Nhưng không sao, nhà tôi có một bà chị thích viết truyện thâu đêm, hoặc cũng sẽ lẳng lặng xem phim X giống tôi, bố và mẹ thì lúc nào cũng đóng chặt cửa đi ngủ từ sớm. Tôi bật nhỏ loa và online không gây ra tiếng động lớn thì cũng chẳng ảnh hưởng đến ai cả. Ảnh hưởng đến mỗi một mình tôi.
Đó chính là lý do mà
Tiếp trang: