XtGem Forum catalog
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen] Để em cưa anh nhé!

[Truyện Teen] Để em cưa anh nhé! Trang 2

nào mới khiến cho tính chất công việc trở nên xấu xa trong mắt mọi người mà thôi. Mà thường thì đa số mọi người nhìn vào đã có ánh mắt không mấy thiện cảm với những cô PG tiếp thị rượu rồi.

Nhắc đến PG người ta thường mường tượng ra những cô chân dài, dáng đẹp, mặt xinh… hoặc hẳn chỉ cần đứng uốn éo làm dáng cho thêm rực rỡ lung linh ở các sự kiện ra mắt sản phẩm. Nhưng công việc mà tôi vừa mới làm ngày hôm ấy lại khác. Ngày đầu tiên đi làm, mặc dù đã chuẩn bị trước tinh thần cho tất thảy các tình huống xấu rồi, nhưng vẫn không khỏi bị ngợp khi ngay đầu giờ anh quản lý nhà hàng đã đòi thử tửu lượng bằng cách bắt tôi phải cốc một cốc wishky đầy ụ để kiểm tra năng lực của PG. Anh ta nói: "PG rượu mà lại không uống nổi một cốc rượu thì vứt!”.

Ok! Không thể để bị “vứt” khi còn chưa bắt đầu thử việc được, tôi liền bình tĩnh cầm lấy cốc rượu, đưa lên miệng, nhắm mắt uống một hơi dài, hết hơn nửa cốc. Cảm giác choáng váng cay nồng đột ngột sộc lên óc…Thứ cảm giác nóng bừng nơi cổ họng bắt đầu ran lên khiến hai má đỏ ửng… Hình như không giấu nổi trạng thái qua khuôn mặt, anh quản lý cười, nói rằng một “hit” hơn nửa cốc là được rồi, cho em qua!

Bước ra quầy lễ tân, tự rót cho mình một cốc nước đầy để uống cho bớt mùi rượu, trong lòng tự nhủ… Thật ra thì mình cũng biết uống rượu, nhưng lại cực ghét rượu bia, cũng giống như việc con bé biết hút và thưởng thức cái dư vị ngọt đắng đọng lại tận sâu nơi cổ họng mỗi khi hút thuốc lá, nhưng lại ghét cay ghét đắng nếu như có ai vô tình rủ rê mời mọc, đảm bảo con bé sẽ kể ngay cho thằng đấy “sự tích chiếc dép bay”.

Ngày đầu tiên làm việc thực sự không suôn sẻ như tưởng tượng, mặc dù đã có kinh nghiệm làm lễ tân karaoke một năm rưỡi rồi, tự tin là mình cũng có ít nhiều khả năng về khoản giao tiếp và nhẫn nhịn. Nhưng sau khi chứng kiến chị PG trưởng mời khách làm mẫu vài lần thì thật sự là tôi thấy sa sẩm hết cả mặt mày…

Chị ấy đang làm cái gì thế? Chạy hết từ bàn này đến bàn kia ngọt nhẹ nháy mắt mời mọc rồi bắt tôi phải nhìn theo mà học tập, nói rằng đó là một phần của công việc. Mặc cho mấy ông khách trong phòng đã nóng mắt, không ít lần cố tình từ chối và phải đuổi khéo chị ý ra ngoài… nhưng trơ lì thì vẫn cứ là trơ lì… Hẳn nhiên nếu muốn trụ lâu trong nghề này thì nó sẽ phải đi đắp thêm mấy tấn bùnvào mặt cho thêm dày dặn mất!

Đứng chết trân trong một góc của căn phòng loang lổ ánh sáng của những màu xanh đỏ, tôi tự nhủ trong lòng: "Nhìn để mà cho biết thôi nhé! Loại công việc phải vứt bỏ lòng tự trọng như thế này mình không làm được lâu dài đâu! Gì chứ… biết là công việc lương càng cao thì áp lực càng nhiều. Nhưng có lẽ tính chất của công việc này thật sự không phù hợp với con người của mình!”.

Đang làm việc, bỗng nhiên chuông điện thoại từ trong túi vang lên, vội vàng chạy vào phòng vệ sinh để kiểm tra, tôi nhận được tin nhắn của anh hỏi về ngày đầu tiên đi làm như thế nào. Tôi lập tức trả lời bằng hai từ vỏn vẹn : "Kinh khủng!”.

Cảm giác được ở đầu dây bên kia anh đang bật cười nhắn tin lại : "Kinh khủng thì nghỉ đi em!”.

“Vâng! Em nghỉ ngay đây. Nhưng lát nữa em mới về kẻo mang tiếng chị bạn em giới thiệu công việc này. Thôi thì đành cố làm cho đến hết giờ rồi ngày mai không đến nữa, cho đỡ ảnh hưởng đến công việc của nhà hàng.”

“Ừm !Em nghĩ được như vậy là tốt đấy! Anh thích tính cách của em!”.

“Em biết!” - Tôi mỉm cười tự tin trả lời.

……………..

Vậy là sau 12 giờ đêm hôm ấy, tôi trở về nhà, lau mặt cho sạch mùi rượu rồi hẹn anh ra nhà sách Fahasa ở ngay gần nhà mình để đi ăn đêm. Lần đầu tiên, anh lưu trong bộ nhớ, cô gái có khuôn mặt còn đang tây tây vì say rượu này không thể ăn được hành.

Lần thứ hai gặp nhau là ba ngày tiếp sau đó, sau khi tôi vừa đi gặp mặt một ông anh quen cũng đã sáu năm qua forum Con Đường Tơ Lụa- Box Thư Giãn để tiếp nhận một công việc mới - hoạt náo viên quảng bá cho webgame 3D Thần Chiến - tôi lại quyết định chủ động nhắn tin thăm dò anh.

- Anh đang ở đâu đấy?

- Anh đang ở cửa hàng. Em đang làm gì vậy? - Tin nhắn trả lời tới ngay sau đó 3 giây.

- Em vừa đi phỏng vấn công việc về. Tưởng anh đang bị què chân không đi đâu được cơ mà? ( Một ngày trước anh nói đi đá bóng bị đội bên sút bóng thẳng vào cẳng chân… thế là què.

- Què thì vẫn phải ra cửa hàng để xem nhân viên làm việc như thế nào chứ!

- Cửa hàng anh ở đâu? Bây giờ em ra thăm nhé!

- Thật không? Em không đùa đấy chứ? Cửa hàng anh ở…- Nói rồi, anh liền hồ hởi ghi rõ địa chỉ của mình vào trong tin nhắn.

- Không! Em đùa đấy! Sao anh cả tin thế!-tôi khẽ bật cười.

- Lỡ tin em để rồi bị lừa hả? Bồi thường đi.

- Cũng muốn bồi thường lắm nhưng mà xe em bị mẹ lấy đi chơi mất rồi!- Vừa nói, tôi vừa khẽ nhếch môi mỉm cười nhìn về phía chiếc xe đang dựa chễm chệ ngay gần cửa nhà. Thử lòng nhau tí thôi.

- Đợi anh 15 phút!

Ha ha! Con cá bự sập bẫy!


Chap 2


Lóng ngóng đợi anh ở ngoài đường Kim Liên Mới, trong lúc chờ anh tới, tôi đã phải nhắm mắt làm ngơ với không biết bao nhiều lời rủ rê “Lên xe không em ơi! Đi đâu đấy anh đèo!” của mấy thằng thanh niên chọi dưa qua đường. Mặc dù ngứa mắt lắm nhưng vẫn đành phải tặc lưỡi: "Kệ chúng nó, cứ im lặng bơ đi mà sống, ngứa mồm lên chửi rồi cổ mình lại vắt ra tiết canh thì thôi đời lại buồn!”.

Anh đến muộn tầm năm phút, tôi nhận ra là hôm nay trông anh chau chuốt hơn lần trước đi ăn đêm cùng tôi với style “trên đông dưới hè”.

Ừ thì thôi, trừ một điểm vì cái tội đến muộn, cộng hai điểm vì tinh thần biết làm đẹp.
Dân nghệ thuật như tôi luôn thiên vị hơn cho cái đẹp!

……

Lúc anh dừng xe ở vỉa hè gần ngay trước mặt, chờ tôi lên xe mãi mà tôi vẫn cứ đứng dậm chân tại chỗ. Khó hiểu, anh bèn cất giọng nhắc.

- Em mau lên đi! Còn chần chừ gì?

Lóc cóc bước tới gần chỗ anh, tôi khẽ ghé đầu nói nhỏ vào tai anh để tránh người ngoài khỏi nghe thấy.

- Anh… gạt bàn để chân xuống cho em! Nghiêng xe một góc 25 độ về phía vỉa hè. Làm một cách thật tự nhiên nhé!

Nghe tôi nói, anh cũng ngoan ngoãn làm theo. Lúc tôi trèo lên xe ngon lành, ngồi phía sau vẫn cúi mặt im re, anh mới cất tiếng hỏi.

- Vừa nãy sao em phải làm vậy?

- Anh muốn thấy em phải trèo à?- Vừa nói, tôi vừa đung đưa đôi chân voi ngắn ngủn ra đằng trước, cố tình vung vẩy để cho anh thấy. “Chân tôi ngắn thế đấy! Lần sau anh cứ liệu mà làm!”.

Nhìn đôi chân ngắn ngủn bọc quần tất như cặp giò lợn buộc lạt, anh bất giác cười phá lên rồi cúi gập người về phía trước.

- A ha ha! Em không chạm được đến bàn để chân à!!!

Bị anh cười nhạo một cách thảm hại, cô gái một mét năm mươi ba liền mím môi nhéo mạnh vào eo chàng trai mét tám ba.

- Này thì cười!!!

…………….


Lượn lờ lêu hêu khắp mấy con đường vòng quanh bờ hồ, cuối cùng anh cũng dừng lại ở một quán café ngồi bệt bên đường - một nơi dân dã mà cả hai đều cảm thấy thoải mái. Vừa mới đặt êm bàn tọa xuống mặt ghế, tôi đã mở van thao thao bất duyệt về công việc mới của mình.

- Ngày mai em bắt đầu đi chạy chương trình event game Thần Chiến đấy anh ạ!

- Thần Chiến là game gì? - Chàng trai chỉ biết cắm mặt vào kinh doanh và đá bóng nheo mắt hỏi.

- À! Game mới của VTC.

- Làm về game à? Toàn con trai đấy! Em không sợ bị trêu à?

- Sợ gì? Em tha chả trêu bọn nó thì thôi.- Nhấc cốc sữa chua đánh đá lên, tôi hút cái chụt rồi hạ xuống trả lời.

- À kinh nhỉ! Cũng có tí cứng.

- Lại chẳng! Em thích chơi game mà. Ngày xưa em còn từng có ý nghĩ sau này nhất định phải lấy một anh chồng biết chơi game, rồi hai vợ chồng cùng đi làm kiếm tiền, để đẻ ra một thằng cu, sau này nhất định sẽ đào tạo cho nó thành một game thủ. Tuyệt đối không cấm đoán như mẹ em đâu…- Tôi thao thao bất duyệt nói, không để ý người con trai ngồi bên cạnh cứ đang tủm tỉm cười

- À! Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của em hồi 18 tuổi thôi. Bây giờ em đã 21 rồi. Có cho em cũng chẳng chơi nữa. Thời gian đâu ra! Mà anh có chơi game gì không?

- Anh chơi đế chế với DotA.

- Sao ai cũng chơi DotA với đế chế thế nhỉ? Em trai em cũng chơi. Xong suốt ngày ngồi xem clip của thằng Chim Sẻ Đi Nắng, chẳng hiểu có gì hay ho.- Tôi chau mày càu nhàu.

- Trò chơi trí tuệ mà em! Những người đầu óc thông minh thường có xu hướng thích chơi trò đó. Anh cũng thỉnh thoảng mới chơi thôi.

- À! Vậy ra anh không thông minh thường xuyên lắm…

…………..

Tôi vốn có thói quen hay online trên điện thoại, bởi vậy mà tôi mang theo nó mọi lúc, mọi nơi, đặc biệt là khi đi café cùng bạn bè, cứ chốc chốc tôi lại lôi điện thoại ra check facebook. Có lẽ tôi bị nghiện facebook nặng mất rồi! Đây chắc hẳn là một thói quen xấu khiến bạn bè tôi khó chịu... mặc dù chính bản thân họ cũng vậy. Nhưng hôm nay, thói quen này của tôi chưa hẳn đã là hoàn toàn xấu.

Vẫn như thường lệ, cứ ngơi miệng một lát là tôi lại lôi điện thoại ra xem, rồi bất ngờ, bức ảnh mới của web epic.vn đột ngột đập vào mắt tôi với cái comment quen thuộc từ nick của em trai tôi trong voz. Đọc xong, tôi liền phá lên cười rồi lay vai kéo anh lại đọc cùng.

- Ha ha! Của thằng em em này!

- Cái gì đây? Sao lại lên epic.vn thế này?

Nguyên nhân có bức ảnh này là do một chàng trai đã hai mươi tuổi nhưng “thằng nhỏ” của bạn đó vẫn không dài nổi quá bảy phân kể cả lúc “chào cờ”. Thế nên cậu ấy đã liều mạng lập topic ở F17 để hỏi các vozer về “bệnh tình” của mình. Nhưng cuối cùng, những comment tư vấn mà cậu ta nhận được chỉ quy chung về một nội dung giễu cợt như thế này.

Nick đầu tiên comment: “Thật ra thì thằng nhỏ cũng giống như tóc thôi, nếu cắt đến tận gốc thì chắc chắn nó sẽ mọc lại cứng cáp và nhanh dài hơn. Chúc bạn thành công!”

Còn em trai tôi thì comment như thế này: “Mình thật sự đã bật khóc khi đọc đến dòng 7-8 cm. Chúc bạn luôn lạc quan vào cuộc sống trong tương lai!”.

Anh đọc xong mà ngã ngửa ra cười. Đúng là cái thằng vừa đấm vừa xoa. Bị khóa nick mất 2 năm vì tội xỏ xiên trong topic nhảm như thế này thì cũng đáng lắm! Tôi chẳng lấy làm thương tiếc gì cho nó đâu. Vậy mà anh còn táng thêm câu này vào đầu tôi nữa.

- Đúng là em trai em có khác! Chị nào em nấy!

- Này này! Anh hơi nhầm nhé! Em hơi bị trong sáng đấy! Đừng có đánh đồng em với nó!

- Xì! Mới 21 tuổi đầu đã suốt ngày viết truyện 18+, lại còn xem JAV, đọc hentai. Nói đầu óc em chỉ đen như mực vẫn còn nhẹ nhàng lắm!

- Uôi… sao anh biết nhiều về em thế?

Bị anh mắng mà tôi chẳng thấy bực mình chút nào, hai mắt chỉ sáng long lanh lên vẻ rạng ngời.

- Anh thích em mà! Anh phải tìm hiểu về em chứ! - Anh vừa nói, vừa nhoẻn miệng cười, nụ cười tỏa nắng…

Anh nói đến đây, cô gái Song Ngư 21 tuổi là tôi liền khựng lại, hai má bỗng nóng bừng lên, cảm giác như có kẻ nào đó đang cố tình giật giây cót hối thúc nhịp tim tôi đập mạnh liên hồi. Tôi khẽ thở hắt ra, rồi hít một hơi dài, quay đi bâng quơ giả vờ không nghe thấy.

Mặc dù đêm hôm ấy, sau khi trở về nhà, tôi cứ ôm chặt cứng em gấu bông, tưởng tượng đó

Tiếp trang:
<<,1,234 ... 46-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay