m cảnh cho đẹp hả chị? Sao mà cứ cách 2 mét lại có một thằng đứng nhìn mình như quân thù thế nay! Xe em không có giấy tờ bằng lái gì đâu đấy nhé! Sợ quá!
-Ôi đùa! Em không có giấy tờ gì à! Sao đi mà ghê thế!
-Vâng! Em chẳng bao giờ mang, nên bất cứ khi nào bị bắt là em cũng sẵn tội! Hu hu! Chị đi cẩn thận nhé! Đừng nhìn mặt bọn nó, phải tỏ ra thật lạnh lùng thạch sùng vào…- Tôi nói, nhưng mặt vẫn điềm nhiên, không hề tỏ vẻ sợ hãi, mặc dù lòng đang run như cầy sấy. Chỗ này xa nhà, tiền lại không mang, bị bắt nữa thì lương cũng chẳng trả đủ.
Đi qua một quãng đường vòng vèo dài ngoằng mà áo xanh còn đông hơn dân thường, tôi và Dương thót tim. Dừng lại ở đầu khu chợ, thấy có nhiều học sinh mặc đồng phục từ phía trong ngõ bước ra, hai đứa liền dừng xe lại. Chị Dương nói.
-Em ngồi trông xe nhé! Để chị phát cho.
Nói rồi, chị Dương liền lấy một xấp những tập giấy trắng, hớn hở chạy ra chặn đường người đi. Thấy chị ban đầu làm việc còn lúng túng, dường như thái độ thờ ơ của người đi đường mỗi lần xua tay khiến chị ngại, lại rụt rè không phát cho họ nữa. Tôi khẽ lắc đầu nghĩ “thế này thì đến bao giờ mới xong”. Nghĩ vậy, tôi liền dích cái xe lên phía trước một chút để tránh cửa nhà của người dân, rồi khóa cổ lại, xong đâu đó mới cầm một tập giấy thật dầy, lon ton chạy ra đón lõng các cô cậu bé đi ngược chiều đường của nó, niềm nở chào họ, giới thiệu sơ qua về nội dung trên tờ rơi rồi mới phát. Vì vậy ai ai cũng vui vẻ nhận lấy và nở nụ cười tươi rói đáp lại tôi.
Thật ra công việc phát tờ rơi này vô cùng đơn giản. Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi làm, nhưng tôi vẫn rút ra được một chân lý sau rất nhiều lần nhận được từ rơi từ những bạn khác phát với thái độ không mấy thiện cảm. Thật ra thì trong bất kỳ công việc gì cũng vậy, thứ ta cần nhất chính là nụ cười niềm nở và thái độ nhiệt tình. Cuộc sống cũng giống như một chiếc gương mà thôi, bạn không thể lầm lì nhìn vào chiếc gương rồi mong muốn thấy khuôn mặt mình đang tươi cười trong đó được. Nhưng nếu bạn cởi mở với người khác ngay từ cái nhìn đầu tiên, bạn sẽ nhận lại được sự thiện cảm từ chính họ. Đó là cách mà tôi luôn đơn giản hóa mọi công việc. Bởi vì mình là người làm công ăn lương, nhận được đồng tiền của người thuê mình, bản thân mình phải có trách nhiệm làm việc cho hiệu quả, nhiệt tình. Chứ không thể chỉ làm cho xong được! Làm PG chính là làm dâu trăm họ, công việc gì cũng phải làm, từ bồi bàn, lễ tân, phát tờ rơi, cho đến đứng mẫu ở các sự kiện. Có những công việc rất nhàn, lương rất cao, chỗ làm rất sang trọng. Nhưng không phải lúc nào cũng có được những công việc ngon lành như thế, mà phần lớn là những công việc bình thường như thế này. Như phát tờ rơi, hoạt náo viên, tiếp thị sản phẩm. Đó mới là công việc hàng ngày của chúng tôi, mà những cô PG tay ngang như tôi, luôn luôn phải hòa mình vào công việc và làm việc hết sức tận tình với nụ cười niềm nở trên môi.
……..
Sau 20 phút làm việc nhiệt tình hết công suất, tôi đã phát xong một tập giấy dầy cộp, ngoái lại thấy chị Dương phát vẫn chưa xong, tôi liền rủ chị lên xe đi sang khu trường đại học. Bây giờ đã tầm bốn giờ chiều, có lẽ đợi một lát tan tầm sẽ dễ phát hơn.
Quả thật đúng như vậy, đứng canh trước cửa trường đại học đúng là ý kiến sáng suốt trong ngày hôm nay. Hơn 4 giờ, học sinh đã bắt đầu tan tầm, lúc họ ùa ra ngoài, tôi và Dương tha hồ nhét cho mỗi người vài tờ. Bởi vì nội dung tờ rơi này là để quảng cáo cho một shop thời trang mới khai trương, nhưng lại không hề ghi rõ là bán quần áo hay thậm chí còn không có số điện thoại để liên lạc nên tụi tôi cứ phải khản cả cổ để giới thiệu cho họ hiểu. Thậm chí nhiều tốp các anh con trai đi qua còn thích thú chạy lại, tự tranh nhau xin lấy tờ rơi của tôi. Tôi vừa hồ hởi phát, vừa thầm đắc ý trong bụng “đây chính là sự hiệu quả của việc ăn mặc đẹp kể cả khi làm việc!”.
Tất nhiên, đối với những ông anh lèo nhèo xin số thì tôi sẽ phải khéo léo từ chối rằng.
“Em là nhân viên làm việc ở shop này mà! Các anh cứ đến đây mua đồ em sẽ ra tiếp đón! Hi hi!”… Rồi vội vàng ù té!
……………
Gần 5 giờ chiều, xấp giấy dày cộp trên tay hai đứa đã chỉ còn lại vài tờ. Tôi thở phào nhẹ nhõm, may mà làm việc nhiệt tình nên mới đạt được hiệu suất công việc cao hơn dự kiến. Nhét nốt mấy tờ rơi còn thừa vào cốp xe, đề phòng lát nữa quay lại cửa hàng sẽ bị bà chủ soi mói.
Trong lúc ngồi trên yên xe chờ chị Dương vào bên trong bàn giao lại công việc với cô bé trông hàng, tôi tranh thủ lôi mấy chiếc bánh rán mua từ lúc chiều ra ăn cho chắc dạ. Rõ ràng là mua để ăn trưa, vậy mà bây giờ lại trở thành bữa chiều. Đúng là làm việc hăng say quá quên cả cái bụng liên tục biểu tình, khổ thân mình.
Ngồi ngoài chờ chị lâu quá mà sốt hết cả ruột, thỉnh thoảng lại ngó nghiêng vào trong, tôi thấy nét mặt chị thay đổi rõ rệt, nụ cười dịu dàng trên môi dần trở nên gượng gạo. Tôi đoán- chắc có biến.
Y như rằng, năm phút sau, chị liền đánh mắt gọi tôi vào ứng cứu. Vội vàng nhảy xuống xe, nét mặt tôi đanh lại.
-Có chuyện gì thế chị?
-Đây! Ấy hỏi bạn này xem có phải chủ của ấy bảo bọn tớ đi xuống khu chợ để phát tờ rơi không?
Nhận được tín hiệu mật từ chị, tôi khẽ gật đầu, rồi quay sang cất giọng lanh lảnh thuật lại rõ ràng với cô bé bán hàng.
-Ấy ơi! Ngay từ đầu chủ của ấy đã bảo bọn tớ xuống phát ở khu chợ mà. Cô ấy bảo sao thì bọn tớ làm vậy thôi. Bây giờ bọn tớ phát đủ rồi, thế là hoàn thành trách nhiệm. Nếu ấy có gì thắc mắc thì bây giờ mình có thể gọi điện cho chủ của ấy hỏi. Bọn tớ không làm sai!
Tôi vừa nói, vừa luồn tay vào túi xách, lôi điện thoại ra bấm. Nhưng mới bấm được nửa chừng thì cô bé bán hàng đã vội chặn lại, lầm lì đằng hắng nói.
-Thôi được rồi! Lần này tớ vẫn trả đủ, nhưng lần sau thì không có chuyện đó đâu nhé!
Tôi khẽ cười thầm trong bụng, chẹp miệng nghĩ :”Đời nào lại có lần sau!”.
……
Kết thúc một ngày làm việc mệt rã rời, mặc dù chị Dương có ý mời tôi đi ăn tối nhưng nghĩ đến đống bài tập còn chồng chất ở nhà, tôi quyết định lắc đầu từ chối khéo. Trên đường về, hai chị em vẫn rôm rả nói chuyện, cho đến lúc hai người chuẩn bị phải rẽ về hai phía ngược chiều, chị Dương mới chợt nhớ ra điều gì đó rồi vội vàng quay sang hỏi tôi.
-À Mai này! Tuần sau em rảnh không?
-Có bao giờ chị thấy em kêu rảnh sao…
-Thế không đi làm được à? Chị đang có chương trình làm cho siêu thị điện máy Trần Anh, lương thì vẫn vậy thôi, nhưng mà không bị cắt trung gian như lần này đâu.
Nhắc đến công việc thì dù có bận rộn đến mấy tôi cũng phải cố gắng sắp xếp lịch để mà đi làm. Thế là chỉ suy nghĩ vài giây, tôi liền gật đầu cái rụp.
-Bắt đầu làm từ bao giờ hả chị?
-Nếu em chắc chắn làm được thì sáng ngày mai đi training với chị nhé. Chín rưỡi sáng ở tòa nhà X, đường Cầu Giấy. Không được đến muộn đâu đấy!
-Ok! Em làm việc trách nhiệm mà!
-Được rồi! Mai mang cái trách nhiệm của cô đến gặp tôi đấy!
Tôi khẽ cười cười, thay cho lời thỏa thuận.
Chap 10: Vợ anh tên là Tom!
Ngày hôm nay làm việc mệt như thế… đáng nhẽ ra tôi phải phóng luôn về nhà. Lịch trình “tắm- ăn- ngủ- nghỉ” đã được sắp đặt logic trong đầu bỗng nhiên lại bị dẹp phắt sang một bên, chỉ vì tôi thấy nhớ…
Đã bao lâu rồi tôi không gặp anh nhỉ? Hình như là một tháng. Ừm! Cũng đã tròn một tháng kể từ lúc anh tán tỉnh tôi, rồi đột nhiên biến mất, để lại trong tôi những nỗi nhớ dài dằng dặc đến độ dằn vặt mà không hiểu lý do… Giờ thì có lẽ là phải gặp. Chắc không nhất thiết là phải bốn mắt chạm nhau, con tim ngừng đập đâu… Nhưng tôi vẫn muốn ghé qua, lặng lẽ lướt vội qua nơi anh làm việc, bí mật theo dõi xem anh đang như thế nào. Và nếu như chẳng may tôi có vô tình bị phát hiện…thì tôi sẽ nở một nụ cười ngớ ngẩn như một con thần kinh, rồi biết đâu tôi sẽ có một buổi tối tái ngộ thật lãng mạn và bất ngờ?
Chỉ nghĩ đến đây thôi là tôi đã vừa đi vừa cười như một con thần kinh thật rồi. Mặc kệ người đi đường có nhìn vào và lắc đầu ngán ngẩm, tôi vẫn điên, như một thói quen thường niên. Và tôi thích thế!
…..
Phóng như bay trên con đường Phạm Ngọc Thạch rẽ sang Chùa Bộc, vận tốc 40km/h của tôi dần dần được hãm chậm lại, trở về tốc độ tình yêu 10km/h. Đến gần cửa hàng anh, thì xe tôi đúng là di chuyển như rùa bò…
Nín thở, tôi vừa đi, vừa đưa một tay lên miệng đề phòng nhỡ như anh có nhìn thấy thì tôi cũng kịp mà che đi. Nhịp tim tôi đập nhanh dần đều trái ngược hẳn với tốc độ chầm chậm của hai bánh xe đang lăn… Cho đến khi… Tôi bất giác nhận ra anh đang đứng quay lưng lại, dáng đứng cao sừng sững hiện ra ngay trước mặt mình. Chỉ có một giây để kịp hoàn hồn, tim tôi đông cứng lại, thở không ra hơi nữa. Sợ hãi đến nỗi vội vàng cua nhanh và ngoạn mục chưa từng thấy! Đúng là bị rơi vào thế thì ta mới nghĩ ra được nhiều kế. Chưa bao giờ tôi biết rằng tay lái của mình lại cũng có lúc cua lụa như vậy.
Phóng như bay với tốc độ 60km/h bắn thẳng ra ngoài con phố nhỏ, cho đến khi biết rằng mình đã đi rất xa khỏi nơi anh vừa đứng, tôi mới kịp hoàn hồn. Chầm chậm dừng xe lại ở một góc ven đường lấp loáng ánh đèn vàng mờ nhạt, tôi tắt máy rồi thở dốc. Cảm giác chân tay vẫn còn đang run rẩy lẩy bẩy, mồ hôi chảy ra đầm đìa giữa cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông khiến tôi không sao điều khiển nổi mình. Lúc đó chỉ mong “tim ơi, thôi đừng nhảy nữa”!.
Phải đứng mãi một lúc lâu như thế ngoài đường lớn cho đến khi nhịp tim tôi được điều chỉnh về mức bình thường nhất có thể để tránh gây tai nạn, tôi mới dám nhấc chân lên rồi rồ ga phóng thẳng về nhà. Tất nhiên, việc đầu tiên là lôi điện thoại ra, chuẩn bị soạn tin nhắn để kể lễ rõ mọi tình tiết vừa xảy ra cho bà chị Trâm. Thế nhưng, một tin nhắn đến từ cái tên tôi không ngờ tới lại bất ngờ xuất hiện… “Con Cua già xấu xí gian ác”.
-Tại sao lúc nãy em lại bỏ chạy?
Ầu shiết!!! Anh ta biết đó là mình?
Tại sao anh ta lại biết đó là mình??
Rõ ràng là mình đã cua xe rất nhanh rồi cơ mà…
Tại saoooooooo???
Xấu hổ quá!!!
Ngay lập tức, tôi thử tự đặt mình vào vị trí của anh lúc đấy. Thử tưởng tượng ra rằng có một con bé đang phóng gần chạm tới chân mình thì đột nhiên rồ ga phóng mất dép, rồi lại ngay lập tức nhận ra đó là con bé vừa mới tuyên bố sẽ cưa cẩm mình bắt đầu từ vài ngày trước. Ôi trời ơi!!! Xấu hổ không thể tưởng tượng được! Cuộc đời tôi chưa bao giờ rơi vào cảnh nhục nhã, khó xử như thế này… Hu hu hu…
Tôi vừa nghĩ, vừa đấm gối hu
Tiếp trang: