Pair of Vintage Old School Fru
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen Full] Bông Hoa Nợ Rộ Trong Tay Ác Ma

[Truyện Teen Full] Bông Hoa Nợ Rộ Trong Tay Ác Ma



BÔNG HOA NỞ RỘ TRONG TAY ÁC MA ( ZON ) ~ CHAP 1

* Tên tác phẩm: BÔNG HOA NỞ RỘ TRONG TAY ÁC MA
* Author (tác giả): Zon zon
* Category (thể loại): Hiện đại , báo thù , sủng

Giới thiệu :
Để cho cô có thể chống chọi với cuộc sống này . Cuộc đời đang ban cho cô 4 người con trai :
-Người thứ nhất : yêu cô sẽ vì cô mà làm tất cả .
-Người thứ hai : để cho cô được sống dù hi sinh cả thế giới này cũng không vấn đề .
-Người thứ ba : dù kiếp này kiếp sau , đời đời kiếp kiếp cũng chỉ nghe lời 1 mình cô .
-Người thứ tư : trên thế giới này chỉ cần là thứ cô muốn anh sẽ lấy về cho cô , dù đó là mạng sống của anh .
Trong căn phòng âm u đen tối , một ông lão chừng 60 tuổi ngồi đối diện vối một cô gái trẻ .
-Nếu có người muốn động vào đồ của cô , cô sẽ làm gì ?
-Tôi sẽ giết người đó .
-Cho dù là người đó từng có ân với cô ??
-Không một ai có thể cướp của tôi thứ gì nữa . – Cô nói rồi dứt khoát đứng dậy ra khỏi phòng .
Trong phòng lặng lẽ vang lên tiếng cười to.

BÔNG HOA NỞ RỘ TRONG TAY ÁC MA ( ZON ) ~ CHAP 1,2,3,4,5,6

Chương 1 : Tan nát
Trong căn phòng xa hoa và sang trọng . Một người đàn ông cầm con dao đâm vào tim người phụ nữ . Bà ta ngả xuống trên một vũng máu , ánh mắt hiền lành đang hướng về bộ ghế sofa , miệng gợi lên nụ cười dịu dàng từ từ nhắm mắt . Người đàn ông buông con dao đi đến bên bộ ghế sofa . Nơi đó có cô bé 5 tuổi , mái tóc màu xám mái tóc ngã ngang vai đôi mắt xanh biếc như màu biển đang sợ hãi trừng lớn đôi mắt nhìn người đàn ông đang đi đến . Người đàn ông vươn đôi tay còn dính máu sờ vào mái tóc của cô bé , cô sợ hãi , co rút người lại . Ông cười hiền từ , bế cô bé ra khỏi nhà , ông đặt cô dưới gốc cây . Ông lấy xăng đã chuẩn bị sẳn rưới khắp nhà và bật lửa . Ông quay lại chỗ cô bé đang ngồi , ông ngồi xổm xuống , cười hiền từ xoa đầu cô bé.
- Zen hãy nghe ta nói . hãy sống sót mà đừng tin ai hết . hãy mang theo nỗi hận của 2 chúng ta mà sống . Con là người sẽ thừa hưởng tất cả của dòng họ này . Mai này khi con lớn lên , con sẽ hiểu những gì hôm nay ta làm .
Người đàn ông cười với cô bé lần cuối và quay lưng đi thằng vào căn nhà đang bốc cháy . Nơi ấy có người con gái ông yêu thương đang chờ ông .
Khi cành sát đến nơi , căn nhà đã cháy đến không còn nhận dạng được nữa . Họ tìm thấy cô bé đang ngồi co mình dưới gốc cây , ánh mắt nhìn đăm đăm vào căn nhà đã cháy đen .
Chương 2 : Dòng tộc Akatsuki
Bất cứ người nào sống ở đất nước Anh . Họ đều sẽ biết đến gia tộc thế lực và cao quý nhất Anh quốc . Đó là dòng tộc bá tước Akatsuki . Những người trong dòng tộc này , mang trong người dòng máu của hoàng gia Anh và quyền lực có thể ngang bằng với tổng thống lúc bấy giờ .Người đứng đầu gia tộc này là bá tước Art Akatsuki . Ông có 3 người con và 5 người cháu . Hầu hết cả gia tộc đều ở Anh quốc , nhưng chỉ có gia đình của con trai thứ 2 là hiện nay ở Đài Loan . Trong tương lai ông sẽ chọn 1 trong năm người cháu để kế thừa ngôi bá tước và tài sản của cả gia tộc . Cũng giống như trong những bộ phim truyền hình , có phần thưởng thì sẽ có người tranh giành , có những cuộc đấu đá lẫn nhau . Cũng như 1 quy luật sinh tồn , người mạnh sẽ sống và kẻ yếu phải chết . Vì quyền lợi bất chấp cả anh em ruột thịt .
Sáng hôm sau , trên mọi kênh thời sự , báo chí đều đưa tin rầm rộ " con trai út của bá tước Art Akatsuki và phu nhân đã chết trong vụ hỏa hoạn – để lại cô con gái bé bỏng " . Tin tức đưa ra làm chấn động cả đất nước Anh quốc . Nhiều nhà chức năng đã vào cuôc điều tra . Sau bao cố gắng cũng chỉ nhận được kết quả : " Vụ hỏa hoạn đêm ấy chỉ là 1 vụ tai nạn " . 2 người chết bỏ lại một cô bé chỉ mới 5 tuổi . Rồi 1 cô bé sẽ sống ra sao trong 1 gia tộc không hề có 1 chút tình thương , mọi người đối mặt với nhau chỉ vì tiền tài và địa vị ?? Đứa trẻ tội nghiệp mang trong người cái tên Zen Akatsuki.
Chương 3 : Tang lễ
Đám tang được diễn ra tại một nhà thờ lớn trong thành phố.Mọi người trong gia tộc Akatsuki tề tựu đông đủ nơi này,kể cả người con trai thứ hai vợ và hai con ở Đài Loan cũng trở về.Người đến tham gia cũng là người nổi tiếng,có địa vị trong xã hội.Bên trong,không khí âm trầm,buồn tẻ.Cha xứ đang đọc những lời xá tội.
Trong góc nhà thờ,1 cô bé mặc váy dài trắng,đang co mình trong góc .
-Này,cô bé ngồi trong góc kia là ai vậy ? Tóc nó màu xám đẹp quá ha – 1 cậu bé có nét lai Đài Loan hỏi đứa bạn đứng bên cạnh.
-Không biết,nghe nói nó là con của 2 người đã mất , là cháu của bác Art.Hình như tên là Zen thì phải – Cậu bé vừa nói vừa làm ra vẻ suy ngẩm.
-Này lại chơi với cô bé đi – Cậu bé lúc nảy lên tiếng toan bước đến gần Zen
-Ngải Đăng,con đi đâu vậy ? – Giọng nói của trong trèo của người phụ nữ Đài Loan đang bước đến bên cậu bé.
-Mẹ,con muốn đến chơi với cô bé kia – Cậu chỉ tay về phía Zen .
-Không được – Người phụ nữ không cần suy nghĩ đã lập tức trả lời.
-Tại sao ? Cô bé ngồi một mình rất buồn – Cậu nói mà đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Zen.
-Ngải Đăng,chúng ta về đây chỉ để dự đám tang của chú con,rồi sẽ đi ngay.Nếu không cần thiết chúng ta không nên nói chuyện với quá nhiều người.– Bà sớm đã không thích gia tộc Akatsuki,dù chồng bà là người của gia tộc này.Bà cũng không muốn có nhiều quan hệ với họ cho lắm,bà càng không muốn cậu con trai yêu quý của bà suốt ngày chỉ biết ‘ toan mưu tính kế , đấu đá lẫn nhau ‘ . Nếu lần này không có chuyện lớn xảy ra thì bà cũng không về đây. Thấy Ngải Đăng vẫn nhìn Zen,bà nói tiếp – Con xem,không ai chơi với con bé đó cả,chứng tỏ nó là người không tốt.Con là cậu bé ngoan sẽ không chơi với những người không tốt phải không ?
Một cậu bé tuổi còn nhỏ làm sao suy nghĩ được nhiều thứ.Cậu chỉ biết mẹ là người thương cậu nhất và mẹ sẽ không bao giờ gạt cậu.Tuy cậu cảm giác được cô bé kia không phải là người xấu,nhưng ý định đến gần cô bé vì những lời của mẹ đã giảm đi rất nhiều.
-Ngải Đăng ngoan mau đi tìm chị đi-Người phụ nữ vổ về cậu bé.
-Dạ ! – Cậu xoay người nhìn Zen lần nữa rồi chạy đi chỗ khác.
Ở phía xa có những tiếng bàn tán xôn xao.
-Này , hình như con bé kia là Zen Akatsuki đó.
- Đâu ?
-Đó,là con bé từ đầu đến cuối cứ co mình trong góc đó.Con bé có mái tóc màu xám đó .
-À .. Nó là con bé khắc chết cha mẹ nó chứ gì ? Đúng là kẻ không may .
-Đúng vậy ! gia tộc chúng ta đúng là xúi quẩy mới có đứa cháu như vậy .
Mọi ánh mắt đỗ dồn về cô bé co mình trong góc,ánh mắt khinh bỉ có,chán ghét có,đồng tình có,thông cảm và thương hại cũng có. Nhưng nào có ai dám bước ra bênh vực cô.Ai cũng nói " Mọi việc không liên quan đến trẻ em,trẻ em là vô tội " nói là điều đơn giản nhưng bấy ai làm được ?
Lời xì xầm to nhỏ,lời qua tiếng lại,rồi cũng đến tai cô.Nhưng cô có thể làm gì đây ? 1 cô bé chỉ mới 5 tuổi " cái tuổi ăn chưa no,lo chưa tới " như cô có thể làm gì ? Cô muốn nói " tất cả mọi chuyện không phải như vậy , nói rằng cô không phải kẻ xúi quẩy,cô không khắc chết cha mẹ mình ".Nhưng rồi ai sẽ tin cô,ai sẽ nghe lời cô nói ? Cô ngẩn khuôn mặt đã sớm đầy nước mắt,ánh mắt nhìn lên nơi cao nhất
kia.Nơi ấy có ngài bá tước cao quý đang ngồi đó.Người mà cô gọi là ông nội.Cô ngồi đây nhìn ông,trông chờ sự giúp đỡ.Chỉ cần ông lên tiếng,bọn người ngoài kia sẽ không nói cô là kẻ xúi quẩy nữa ,chỉ cần ông lên tiếng,cô sẽ lại được mọi người yêu thương như khi xưa.Nhưng đáp lại sự mong chờ của cô chỉ là ánh mắt lạnh băng không hơi ấm,những lời xỉa xối không thương tiếc.Ông ngồi ở nơi cao kia như vị quân vương đang nhìn những nô bộc của mình.
Cuối cùng tang lễ cũng kết thúc.Ai trở về nhà nấy.Zen được sắp xếp ở dinh thự chính,cũng là ở chung một nhà với Bá tước Art.nơi biệt thự tọa lạc ở nơi trung tâm thành phố.Cả ngôi dinh thự được xây dựng theo lối cung đình.Bên ngoài ngôi dinh thự được bao bộc bởi một hang rào cao và rộng lớn.Bước qua cổng sắt lớn là vườn hoa trà quý hiếm.Ở giữa là đường sỏi.Hai bên là hai hàng người,quần áo ngay ngắn,vể mặt nghiêm trang đang cuối đầu chào đón.Đi thêm khoảng nữa là đến cửa lớn,bên trái là hồ bơi rộng lớn.Zen đi sau lưng Bá tước Art bước vào.
Chương 4 : Cuộc sống
Zen rụt rè ngước mắt nhìn những người xung quanh,trên mặt họ không hề có nụ cười.Cô hoảng sợ níu áo của Bá tước Art.
-Ông nội – Tiếng Zen nho nhỏ thốt ra.
-Từ nay phải gọi ta là Bá tước – Giọng nói lạnh lùng thốt ra,như một mệnh lệnh không hơn không kém.
-Bá tước – Zen lập lại như một cỗ máy.Đôi mắt xanh mở to như không tin nhìn ông.
-Mart, việc của nó ta giao cho ông – Bá tước Art để lại câu nói rồi quay lưng đi.
Zen đứng đó nhìn theo bóng lưng ông dần khuất sau dãy hành lang dài.
-Zen tiểu thư,mời cô đi theo tôi – Người tên Mart lên tiếng.Ông là quản gia của dinh thự này,mọi việc trên dưới trong dinh thự này đều do ông giải quyết.
Zen đi theo ông,cô được sắp xếp ở căn phòng cuối dãy hành lầu 1.Nơi này ban đêm vắng vẻ,bên dưới dãy hành lang là vườn hoa lớn.
-Mai này tiểu thư sẽ ở đây.Janet sẽ là người trông chừng tiểu thư.Tôi là Mart quản gia ở đây.Có việc gì tiểu thư có thể tìm tôi-Quản gia Mart nói rồi xoay qua cô hầu gái đứng bên cạnh-Janet hãy trông chừng tiểu thư cẩn thận.
-Dạ-Cô hầu gái tên Janet cuối đầu trả lời.Sau khi nhận được câu trả lời quản gia Mart liền xoay người đi,chỉ còn Zen và Janet đứng ở đó.
Cạch..Janet mởi cửa phòng mang vali hành lý của Zen vào trong.Khi thấy Zen còn ngẩn người đứng ngoài cửa.
-Tiểu thư,vào đi,tối đứng ngoài hành lang lạnh lắm-Janet dịu dàng nở nụ cười với Zen.
Đây là nụ cười đầu tiên Zen nhận được khi cha mẹ cô mất.Ánh mắt buồn rầu dần trở nên sáng ngời,đôi môi nhỏ bé hé ra nụ cười tươi.
-Vâng-Zen trả lời một cách ngoan ngoãn rồi chạy vào phòng.
Janet sắp xếp cho Zen tắm rửa,rồi rời khỏi phòng.
-Tiểu thư,mời người dùng cơm-Janet quay lại với khay cơm trên tay.
-Sao chúng ta không ăn cùng với ông a..bá tước-Zen vẫn nhớ ngài Bá tước không cho cô gọi là ông nội.
Trên mặt Janet cứng lại một chút nhưng rất nhanh đã bị nụ cười che lấp.
-Trẻ em thì không được ngồi ăn ngang hàng với người lớn.Cho nên tiểu thư hãy ăn nhanh đi rồi còn đi ngủ khuya rồi-Janet xoa đầu Zen một cách dịu dàng.
Tuy vẫn thắc mắc nhưng Zen không hỏi,Zen tin Janet.Janet rất giống papa,vì papa luôn xoa đầu Zen như vậy.Nhưng papa đã bỏ Zen lại.Papa và mama đã đi và bỏ Zen lại một mình.
-Janet,có phải không ai cần Zen nữa không ?-Hai mắt Zen ươn ướt.
-Tại sao tiểu thư lại hỏi vậy ?
-Có rất nhiều người không muốn chơi với Zen,papa và mama cũng bỏ Zen đi,ông nội cũng không cần Zen nữa.
-Không đâu,tiểu thư là một cô bé ngoan.Tuy cha mẹ tiểu thư không còn nữa,nhưng họ sẽ mãi ở đây,sẽ mãi bên cạnh người-Janet đặt tay lên ngực trái của Zen.
-Thật không ?-Đôi mắt xanh mở to nhìn Janet đầy mong đời.
-Thật chứ,tiểu thư mau ăn đi-Janet thúc giục Zen.
Zen mỉm cười,ngoan ngoãn ăn hết cơm,rồi trèo lên giường nằm.Janet dọn dẹp mọi thứ,sửa lại góc chăn cho Zen.
-Tiểu thư ngủ ngon.Phòng Janet ở bên cạnh,có gì tiểu thư cứ căn dặn-Janet cười dịu dàng.Trong lòng cô thấy thật tội nghiệp cho cô bé này,tuổi còn nhỏ đã không có cha mẹ ở bên.Rồi cô bé sẽ sống ra sao khi không có người chở che??
-Janet cũng vậy-Zen mơ mơ màng màng nói.Hôm nay quá mệt mỏi,mi mắt cô không thể nhấc lên được nữa.
Khi thấy Zen đã chìm vào giấc ngủ.Janet mới nhẹ nhàng rời khỏi phòng,trở về phòng của mình.
Sáng hôm sau,trên những cành cây chim hót,mọi người

Tiếp trang:
123 ... 18-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay