Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

-> [Tiểu Thuyết] Nợ Em Một Hạnh Phúc

[Tiểu Thuyết] Nợ Em Một Hạnh Phúc Trang 17


Thật sự rất không muốn để ý tới chuyện này, nhưng ánh mắt anh khi nhìn Diêu Thiên Tuệ, vẻ mặt hoảng hốt, cơm trên bàn ăn còn không động đến, cứ thay nhau hiện lên trong đầu cô.
Grừ! Thật phiền phức! Cô không tình nguyện mà thấp giọng nguyền rủa, chân hướng về phía anh.
Khi Quan Nghị tỉnh lại, đã là 1 tiếng sau.
Cảm giác đau đớn đã giảm bớt, anh đứng dậy quay lại bàn làm việc, thấy trên mặt bàn rất nhiều bánh bao với sữa tươi, anh nhíu mày, nghĩ thầm đợi lát nữa phải nói với cô Liêu một tiếng, anh không thể nhận.
Đang muốn chuyển số đồ ăn đó ra một góc, bỗng thấy có một tờ giấy được kẹp dưới hộp sữa.
"Đồ ngốc!"
Chữ viết này, giọng điệu giáo huấn này, tìm khắp trong trí nhớ, cũng chỉ tìm ra một người.
Mày cau lại rồi giãn ra, anh dừng động tác, sau đó, bóc vỏ bao, từng miếng từng miếng từ tốn nhai kĩ, nuốt vào bụng.
Trước lúc tan tầm, ông trời đổ mưa phùn rả rích đùa giỡn người trần, nhìn làn xe cộ qua lại như con thoi mà cắn răng chán nản.
Quan Nghị cười khổ. Xem ra vận số của anh hôm nay thật xui xẻo, sáng mai trước khi đi làm cần phải xem lịch.
Ở cổng công ty, một nhóm người vẻ mặt đau khổ, nhìn trời càng ngày mưa càng lớn mà thêm rầu rĩ, còn anh đứng nhìn chằm chằm vào những vũng nước mưa trên mặt đất, mặc cho tâm trí đi hoang...
Có chiếc xe màu đỏ chạy qua, bọt nước bắn lên, anh vẫn không nhúc nhích. Lát sau, bỗng lùi lại, dừng trước mặt anh, mở cửa xe gọi anh, "Quan Nghị, lên xe đi"
Anh ngẩn người, không thể phản ứng.
"Nhanh lên!" Lạc Thải Lăng thúc giục.
Mưa to táp vào trong xe, ánh mắt của những đồng nghiệp có quen biết lẫn xa lạ đang tụ tập hướng về phía này ngày càng nhiều, anh không còn cách nào, quyết định cứ lên xe trước đã.
"Nhà ở đâu? Em đưa anh về" quay lại đường, cô mở miệng hỏi.
Anh nói địa chỉ, sau đó thở dài.
Có thể xác định, ngày mai anh sẽ thành đề tài bàn tán trong công ty.
"Sao lại thở dài?" nghiêng đầu nhìn anh một cái, rồi lại quay về chú ý tình hình phía trước.
"Thở dài vì em muốn bất cứ việc gì, anh vẫn không thể nào từ chối".
"Như vậy không tốt?"
"Không phải không tốt". Chỉ là sau khi cô đi rồi mới phát hiện, khi bọn họ ở cùng nhau cô luôn luôn là người chủ động, lúc cô tuyệt vọng thu tay lại, cho dù anh có lòng, cũng mù mờ không biết từ đâu để tiếp tục.
"Đã lâu không gặp nhau, vừa thấy em liền thở dài, thật không cho em chút thể diện" cô cười nhẹ.
Anh nhìn nghiêng khuôn mặt đang cười của cô. Nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng lại không ngờ rằng, cô mỉm cười với anh.
Ở công ty, có vài lần đi sát qua, ánh mắt chạm nhau, nhưng lại chưa từng thật sự đối mặt, nói với nhau vài lời.
Không có cảm xúc mãnh liệt đặc biệt, cũng không có những cảnh kích động quá mức, có chăng chỉ là như những người bạn cũ, đối xử với nhau nhạt như nước.
Không thể không nói, tình cảnh này nằm ngoài dự đoán của anh.
"Anh tưởng rằng em rất hận anh" trầm mặc một hồi, anh cúi đầu nói.
"Hận? Tại sao phải hận?" cô nhíu mày, cười yếu ớt nói, "Em sống rất tốt!"
Hận – chứng tỏ còn nhớ mãi không quên được quá khứ. Mà cô lại nói, tại sao phải hận? Đến hận cô cũng không muốn hao tổn cho anh rồi sao?
Rất lạnh nhạt, thật sự rất lạnh nhạt... Lạnh nhạt đến không còn chút cảm giác.
Anh nhận ra điều này.
"Cũng tốt... Như vậy ít nhất lương tâm anh cũng cảm thấy bớt áy náy" cô cũng không bị tổn thương nhiều như anh nghĩ, không phải sao?
Vậy chí ít anh có thể yên lòng đôi chút.
"Có câu, tám năm trước chưa kịp nói với em, anh nợ em rất nhiều, thế nhưng nợ sâu sắc nhất, vẫn là một câu nói. Anh vẫn luôn nghĩ, nhất định phải chính miệng nói với em, anh..."
"Không cần, nếu em đã muốn quên, dù là nói hay không thì đối với em cũng chẳng còn quan trọng nữa". Hẳn nhiên là mắc nợ, cũng là không thể đáp lại, nếu đã không thể đáp lại, nói hay không cũng đâu có gì khác biệt? Lời xin lỗi của anh, cô đã nghe rất nhiều lần, không bao giờ cần thêm nữa.
"Thật không? Không quan trọng?". Trong nháy mắt, nét mặt thoáng hoảng hốt, "Cũng đúng. Nói hay không, thật sự không khác biệt"
Cô ấy, có Đỗ Phi Vân, có cuộc sống mới.
Anh nhẹ thở một hơi, "Ừ, như vậy rất tốt, thật sự rất tốt. Anh có thể yên tâm, đi làm những chuyện anh muốn làm"
Kítttt! Cô đạp mạnh phanh xe, "Đến rồi!"
Quan Nghị suýt chút nữa là đụng phải kính chắn gió, ảo não vì bản thân quên cài dây an toàn. Đã từng đụng một lần, tay trái thiếu chút nữa thành vật trang trí, anh cũng không có cánh tay trái thứ hai cho cô chơi.
Nghe thấy anh lẩm bẩm, lông mày cô dựng đứng, "Anh nói hết chưa? Xuống xe!"
Cô mất hứng. Mặc dù không rõ vì sao lại như vậy, nhưng cô đúng là rất nóng nảy.
Quên đi, lúc cô tức giận, anh chẳng bao giờ hiểu được.
Anh đem tiếng thở dài nuốt lại trong bụng, không phản đối mở cửa xe.
"Chờ một chút!" một chiếc ô được ném cho anh.
Bất kể là anh không biết nguyên nhân khiến cô tức giận, nhưng cô chưa bao giờ bỏ mặc anh vì tức giận.
Chưa bao giờ.
Anh cầm ô đứng trong mưa, đến tận khi hình ảnh chiếc xe đã biến mất hồi lâu, vẫn không rời đi.
———-
"Quan Nghị, trưa nay cùng nhau ăn cơm đi!"
Đang gõ bàn phím liền ngừng lại, ngẩng mặt lên nhìn nữ đồng nghiệp đứng dựa vào cạnh bàn.
Gần đây, dường như thường có người hỏi anh câu này.
Thỉnh thoảng, Thải Lăng cũng mời anh ăn cơm, không có ý gì khác, chỉ là như người quen cũ, lại vừa khéo làm cùng công ty, nhân tiện mà thôi.
Song có điều, những người khác lại không nghĩ như vậy, bắt đầu từ cái hôm trời mưa cô đưa anh về ấy, lời đồn đại về bọn họ vẫn chưa dừng lại, hơn nữa ở nhà ăn lại bị một nhóm đồng nghiệp nhìn thấy, lời đồn càng xôn xao.
Anh từng nghĩ, có chăng nên bớt tiếp xúc, tránh gây điều tiếng hơn nữa? Dù sao hiện tại cô đã có Đỗ Phi Vân, không biết anh ta có để ý hay không. Mỗi khi muốn nói như vậy, nhưng nhìn cô hoàn toàn không nghĩ phức tạp đến thế, anh cũng không nói ra được.
Hôm nay quản lý của các phòng ban phải họp ở tầng mười hai, cô sẽ không ra ngoài dùng cơm.
Anh mở miệng đang muốn cự tuyệt...
"Anh có phải đang theo đuổi giám đốc Lạc, cùng tôi ra ngoài ăn cơm sợ bị cô ấy hiểu lầm?"
Anh khựng lại, "Không có chuyện này". Sự liên tưởng phong phú của nhân loại, cuối cùng anh cũng đã được biết.
"Vậy đi thôi, tôi biết ở trong con hẻm nhỏ sau công ty mới mở một tiệm mì sợi, do một người Nhật Bản mở, mùi vị chính cống, dẫn anh đi ăn thử"
"Mì sợi?", khóe môi anh khẽ nhếch, "Được"
Sau nhiều lần bị từ chối, không nghĩ rằng anh lại đồng ý, trái lại cô ta trở nên ngây dại.
Phía sau cách đó không xa, Lạc Thải Lăng ôm một bản công văn vừa đi xuống, đứng tại chỗ vài giây, giẫm lên giày cao gót dưới chân rời đi, nện trên sàn nhà những tiếng vang rất mạnh, không hiểu được là đang tức giận với ai.
Quan Nghị nghe thấy, hơi hơi nghêng người, chăm chú nhìn bóng dáng nhỏ bé của cô rời đi.
12 rưỡi.
Ăn đại vài miếng, anh liền nói xin lỗi với Liêu Huệ Như, ra về trước.
Mang theo hộp canh nóng lên tầng mười một, Lạc Thải Lăng vẫn đang họp ở tầng trên, anh đem bữa trưa nhờ thư kí ở ngoài cửa chuyển lại.
Ít nhiều cũng đã nghe qua những lời đồn đại, lại nhìn đến "cơm trưa tình yêu", cô thư kí nhịn không được trêu chọc anh, "Rõ ràng có thể giao cho thư kí bên công văn, cô ấy lại khăng khăng muốn đích thân đưa, có thể nói cho tôi biết, mấy người của bộ phận IT rất đẹp trai sao?
"... Để nguội rất khó ăn". Hỏi một đằng trả lời một nẻo.
10 phút sau khi anh rời đi, Lạc Thải Lăng họp xong trở lại, nhận lấy bữa trưa từ tay thư kí, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
Điều thứ nhất anh cần phải nhớ kĩ đó là, em thích ăn mì sợi...
Anh thật sự nhớ kĩ?
Mở nắp hộp ra, hơi nóng của canh xông vào đáy mắt, một mảng mông lung.


NỢ EM MỘT HẠNH PHÚC - CHƯƠNG 10


Nhậm chức đã được một tháng, cuối tuần, đồng nghiệp trong công ty giúp cô làm một buổi tiệc chào mừng, không phân biệt ban ngành, tham dự tự do. Người đến không ít, ánh mắt lướt qua toàn bộ, không thấy thân ảnh quen thuộc kia, cũng không ngoài dự đoán của cô. Những trường hợp thế này, từ trước đến giờ anh không tham gia. Rượu làm không khí nóng lên, ăn uống ồn ào, nhảy múa hết mình, tránh trong góc thân thiết với nhau cũng có... Giữa căn phòng hỗn loạn, cô lại chỉ cảm thấy... hiu quạnh.
Cô là nhân vật chính của tối nay, bị mời rượu không ít. Mùi rượu từ ngực và bụng cuộn lên, cô mê man ôm đầu, rời khỏi pub, tìm điện thoại, mở danh bạ ấn số...
12 giờ đúng.
Tắm rửa xong, đang chuẩn bị đi ngủ, tiếng chuông điện thoại ở đầu giường vang lên, Quan Nghị đưa tay ấn xuống nghe máy, bên tai truyền đến tiếng lẩm nhẩm yếu ớt, "Anh đã ngủ chưa?"
Anh hơi sửng sốt, bỏ điện thoại ra nhìn người gọi đến, xác định không nhận lầm giọng nói kia, mới nhíu mày để lại bên tai.
"Em uống rượu say rồi, tới đây đón em được không? Em muốn đến chỗ anh"
Có phải cô gọi nhầm số? Giọng điệu lúc này có chút quyến rũ như cô gái nhỏ sau khi say, đang nỉ non làm nũng với người yêu... Cô muốn gọi cho Đỗ Phi Vân sao? Xem ra là đã quá say.
Anh cũng không định phân rõ phải trái vào lúc này, nói ngay, "Chờ anh, anh đi ngay"
Anh biết nơi tổ chức tiệc rượu, thay quần áo, tới chỗ cô bằng tốc độ nhanh nhất.
Cô ngồi xổm trên vỉa hè, chịu đựng cảm giác nôn mửa khó chịu.
"Thải Lăng?" anh lo lắng cúi gần xuống.
"Anh tới rồi!" ngẩng mặt nhìn anh, môi nở nụ cười thỏa mãn như hoa, đem cơ thể mềm nhũn dựa vào người anh. Dáng vẻ hoàn toàn ỷ lại, giống như anh là cả thế giới của cô...
"Đi nào, anh đưa em về" nhận lấy chìa khóa xe từ cô, ôm thắt lưng giúp cô đứng dậy.
"Em muốn đến chỗ anh" cô mở miệng yêu cầu.
Anh bước từng bước một, không nói, tiếp tục đi về phía trước.
Không nói gì, tức là đồng ý. Cô thở dài, hai tay ôm chặt eo anh.
Để cô ngồi ổn định xuống bên phải ghế lái, thắt dây an toàn, mới đứng vững lại trên đường.
Bầu không khí bên trong xe im lặng, cô dựa vào lưng ghế, khép hờ mắt, xem ra có vẻ đã rất mệt.
Anh tắt điều hòa, mở hờ cửa kính, không khí bên ngoài sẽ khiến cô khá hơn một chút.
Ngoài đường ban đêm rất yên tĩnh, bọn họ đều im lặng, chỉ có tiếng nhạc phát ra từ radio, nhè nhẹ vang lên trong xe, hết bài này đến bài khác.
‘Đối mặt với sự im lặng chưa từng có của anh
Lại cảm thấy hoang mang vô cùng
Cuối cùng mở lời nói ra quyết định
Em muốn quên đi cuộc tình này
Anh chưa bao giờ thử hiểu em
Yêu anh còn hơn cả bản thân mình
Nhưng những cố gắng mà em đã làm
Anh nhìn thấy nhưng lại không để tâm đến
Mang trái tim trao cho anh
Trả nợ tình
Đau khổ đến mấy em vẫn cam chịu
Nhưng anh lại không động lòng
Không cảm kích
Một mảnh chân tình theo gió bay xa
Nhận về đau khổ
Tình vẫn như trước
Một mực yêu anh không thể dừng lại
Cho dù có quay đầu lại
Vẫn cứ sai lầm
Vẫn yêu anh không muốn cách rời’
(Ca khúc Từ của Lâm Hiền)
Tại sao... lại phát bài hát này?
Anh vừa nghe được, tâm trạng hơi chấn động, tay nắm chặt vô-lăng, mắt nhìn sang phía cô, cô im lặng khác thường, hơi nhíu mày, không thể nhìn ra cảm xúc.
Cô ấy cũng nghe thấy?
Chạy xe đến dưới khu nhà anh ở, anh giúp cô vào nhà, hỏi "Cần tắm rửa không?"
"Cần" đương nhiên, đưa tay đòi quần áo.
Sau khi tắm, trên người cô có cùng một mùi sữa tắm thơm giống anh, mặc quần áo quá cỡ của anh, tẩy lớp trang điểm, dung nhan thuần khiết dường như không hề thay đổi sau tám

Tiếp trang:
<<,1 ... 15,16,171819 ... 21-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:

Insane
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay