rồi,nhưng bạn ngày ngày hỏi như vậy chẳng khác nào bảo anh ấy nhớ lại bạn gái cũ.
4. Nói rằng bạn quan trọng hơn bạn bè là nói dối, nói bạn bèquan trọng hơn bạn cũng là nói dối. Đây không phải là chuyện có thể chọn mộttrong hai mà.
5. Kiểm soát 24 giờ ư? Không thể nào, CIA hoặc FBI còn làmkhông được nữa là.
6. Hỏi một lần là được rồi, hỏi nhiều hơn một lần thì sự bựcbội của anh ấy với bạn nhiều hơn, tình cảm của anh ấy với bạn lại ít đi.
7. Sặc mùi tiền, sớm muộn gì thì bạn cũng khiến anh ấy chạymất dép mà thôi. Không chạy mất dép chỉ có một loại người: nghèo kiết xác.
8. Bạn quên mất kết cục của cậu bé chăn cừu luôn miệng hétlên "Sói đến rồi" để lừa gạt người khác rồi à?
9. Nhiều nhất là có hiệu quả được ba lần. Cái giá của việcnày là sau hôn nhân, anh ấy sẽ từ nô lệ biến thành tướng quân.
10. Chịu trách nhiệm? Chỉ e là anh ấy sẽ chịu trách nhiệm bỏchạy, còn bạn chịu trách nhiệm đau lòng.
Ừm... câu nào cũng có lý. Nhưng bởi vì đây là một cái list (mụclục) chỉ liệt kê ra những câu nói ngu xuẩn của đại đa số các cô gái, các câunói ngu ngốc cực kì độc đáo của mỗi cô gái đều không thể liệt kê hết ra đây, thếnên các cô gái có thể tự mình bổ sung, ví dụ như bạn, ít nhất cũng phải thêmvào hai câu.
11. Khi hai người bốn mắt nhìn nhau tóe lửa tình, bạn độtnhiên hỏi: "Anh ở cùng với em có phải là để lấy cái thẻ nhập cư không?"
12. Khi anh nhìn bạn đầy yêu thương và hỏi: "Em muốn lấytrái tim anh không?", bạn trả lời: "Không muốn" trong khi sự thực là bạn vôcũng muốn.
Nếu như là vậy, chúng ta có thể thêm vào cái list trên vàiđiều n
13. Lần đầu tiên đến nhà anh làm cơm, lúc anh mang bát ra xớicơm, tôi nói: "Tại sao bát nhà anh to thế?". Một lúc sau, tôi không tìm đượccái dĩa, liền ca cẩm: "Sao nhà anh đến cái dĩa cũng không có thế?"
Cái này... dường như không thể coi là quá ngu xuẩn, chỉ là lờinói đùa thôi mà, không làm ảnh hưởng đến hòa khí. Đương nhiên nếu như bạn khôngnói thì người ta cũng chả nghĩ bạn là con câm. Sao, chẳng nhẽ vì chuyện này màanh ấy nổi giận?
Có giận hay không thì tôi không biết, nhưng anh ấy lôi ra mộtcái hòm đựng dụng cụ ăn, đặt trước mặt tôi, mở cái hòm ra, để cho tôi nhìn rõ từngthứ một... đương nhiên là có những cái bát nhỏ nhắn, làm bằng bạc; cũng có cả daodĩa, cũng làm bằng bạc.
Ha ha ha... anh chàng này thật là... thật là... ha ha ha...
Thật là làm sao?
Thật là... ha ha... không tiện nói... chỉ có thể nói... quá thậtthà.
Thêm một điều nữa.
14. Một đám người đang đánh bóng bàn, tư thế đánh bóng bàn củaanh giống hệt như tư thế tập Thái cực quyền. Tôi nói: "Sao tư thế đánh bóng bàncủa anh chẳng khác gì tư thế tập Thái cực quyền thế?"
Ừm... câu nói này đúng là có hơi ngu xuẩn... nếu nói lúc đang ởtrên giường thì không sao... nhưng lại nói lúc xung quanh là một đám người.
15. Sau một lần made out (thân mật), hai người nằm trên giường,anh giơ một cái chân lên, tạo thành một góc chín mươi độ so với thân người. Tôicũng bắt chước làm theo anh.
Thế thì đã làm sao? Tôi nghĩ đi nghĩ lại mà chẳng thấy có chỗnào không được.
Không nhận ra à? IQ của bạn cũng bằng 0 rồi. Anh ấy giơ chânlên là để chờ bạn khen ngợi chân anh ấy săn chắc. Bắp chân của anh ấy quả thậtlà rất săn chắc. Anh từng nói anh có mấy người bạn chơi đá bóng không thể quỳthấp luyện Thái cực quyền, bởi vì các cơ không đủ khỏe. Nhưng tôi lại giơ chânlên thì chẳng hóa ra thi với anh ấy xem chân ai đẹp hơn à?
Có thể bạn nghĩ ngợi nhiều quá đấy thôi! Nhưng nếu như đãnghĩ đến điều này sao bạn chẳng khen ngợi anh ấy vài câu?
Tôi không thích trực tiếp khen ngợi người khác. Lúc ấy tôikhông biết phải làm thế nào, đành ngại ngùng hạ chân xuống, chẳng dám nói nửa lời.Thế nào, tôi bổ sung như vậy đã đầy đủ chưa?
Những điều bạn bổ sung chẳng qua chỉ là những chuyện vụn vặt,chưa chắc anh ấy đã nghĩ đến, có thể chỉ là bạn đang tự quan trọng hóa vấn đềmà thôi. Nhưng điều mà tôi thêm vào thì quả thực là rất quan trọng đấy. Lẽ nàobạn không muốn có được trái tim của anh ấy sao?
Tôi muốn, rất muốn có trái tim của anh, ý của tôi là... muốnanh yêu tôi, nhưng... anh ấy hỏi như vậy thật... có hơi quê mùa: "Em có muốn trái timanh không?"... Ôi trời ơi, đây là lời tỏ tình ở thời đại nào thế? Ít nhất chắccũng là từ thời bố mẹ tôi rồi? Có khi còn... xưa hơn cả thời đại cả bố mẹ tôi...Nghĩ mà xem, vốn dĩ là một chuyện hết sức lãng mạn, âm nhạc, rượu vang, ly thủytinh, ghế sô pha, tranh sơn dầu... mười đầu ngón tay đan vào nhau... tất cả nhữngthứ đó... đều hiện đại và lãng mạn... Đột nhiên bị người ta dùng một câu tỏ tình vôcũng quê mùa phá vỡ, tôi... cứ như thể là bị điện giật, chẳng biết là anh ấy chânthành hay chỉ là... đùa chơi.
Có lẽ anh đang đùa chơi? Chẳng phải người hiện đại đều dùngnhững lời lẽ châm biếm và hài hước để biểu lộ tình cảm chân thực hay sao?
Chắc là không phải đâu, bởi vì sau khi tôi bảo "Không muốn"xong, anh ấy không hề nói... là anh đang đùa.
Vậy anh nói gì?
Chẳng nói gì cả.
Vẻ mặt có như bị tổn th
Ừm... không nhận ra được, có lẽ là không, bởi vì sau đó chúngtôi mới make out một lúc... thực ra lúc đó tôi biết câu trả lời của mình rất tệ...nhưng anh là một người... rất ẩn ý, không dễ gì... thổ lộ tình cảm thật của mình,khó khăn lắm mới thổ lộ được câu này... nào ngờ nhận được cái đáp án như vậy... cólẽ dũng khí của anh đều bay biến hết cả rồi, anh ấy chắc sẽ không bao giờ nhắcđến... trái tim của mình nữa.
Ha ha... lời tỏ tình của anh ấy quả nhiên là có quê mùa,nhưng... đã là lời tỏ tình thì quan trọng là nội dung chứ không phải hình thức.
Có lí! Có thể những người ở độ tuổi như anh thường thích nhữnggì cũ kĩ và quê mùa, ví dụ như Kinh kịch gì gì đó, anh ấy rất thích, nhưng tôithì không. Hát gì mà cứ eo éo, một câu có bảy chữ mà ngân nga đến tận mười phútđồng hồ, mặc dù bạn có thể không mất đến một phút để đoán ra sáu chữ tiếp theolà gì, thế nhưng bạn vẫn phải kiên nhẫn ngồi chờ người ta hát nốt ra sáu chữcòn lại...
Những người thích Kinh kịch thường để tâm đến nghệ thuật biểudiễn của nó chứ không phải là các tình tiết. Tình tiết của các câu chuyện trongKinh kịch đa phần đều là những chuyện lưu truyền, ai mà chẳng biết, ai mà khônghay? Đâu cần phải chạy đến nhà hát để xem làm gì? Nói như bây giờ là, Kinh kịchkhông sợ lộ kịch bản, cho dù bạn đã xem "Tứ lang thăm mẹ" do Trương Mưu diễn rồithì đến khi Lí Mưu diễn vẫn đáng để xem lại, bởi vì nghệ thuật biểu diễn của LíMưu và Trương Mưu là khác nhau, đi xem Kinh kịch có nghĩa là bạn đến xem TrươngMưu biểu diễn chứ không phải là đi xem "Tứ lang thăm mẹ".
Nói như vậy thì điện ảnh hiện nay đều không thể sánh bằng vớiKinh kịch? Các bộ phim hiện giờ chỉ có thể xem một lần chứ không thể xem hết lầnnày đến lần khác như Kinh kịch. Bởi vì khán giả xem điện ảnh chỉ là để biếttình tiết, xem một lần là biết rồi, biết rồi thì ai còn muốn xem nữa?
Nói như vậy có nghĩa là, bạn cũng... thích Kinh kịch rồi à?
Đâu... đâu có. Tôi không thích những nội dung của Kinh kịch,đều là những thứ cổ xưa chết đi được, nào là tài tử giai nhân, nào là v
Nói như vậy là bạn cũng đã nghiên cứu khá kĩ về Kinh kịch...
Đâu, đâu có. Bởi vì thấy anh ấy thích Kinh kịch nên tôi mớilên mạng tìm kiếm một số nội dung có liên quan, biết được một vài thông tin vụnvặt mà thôi.
Lại còn thế nữa cơ á?
Chỉ là tôi muốn để anh ấy biết rằng tôi không ghét bỏ nhữnggì mà anh ấy thích.
Thật là biết nịnh nọt đấy nhỉ!
Tôi cũng không biết tại sao, chỉ hi vọng có thể khiến choanh ấy được vui...
MƠ VỀ PHÍA ANH - CHƯƠNG 32
32.
Tại sao đàn ông không thích nói: "Anh yêu em"?
(Theo nguồn của Internet)
Cảnh tượng một:
Một chàng trai và một cô gái đứng dưới một gốc cây trong trường.
Chàng trai say đắm nhìn cô gái và nói: Anh yêu em.
Cô gái: Em đã nghe rất nhiều anh chàng nói câu này, tình yêuthực sự phải giữ ở trong tim, nói ra miệng chẳng qua chỉ là lời dỗ ngọt! Anh muốncái gì, cứ nói thẳng ra!
Cảnh tượng hai>
Trong khách sạn, chàng trai ôm cô gái, định cởi quần áo củacô gái ra.
Chàng trai: Nghe lời anh đi, anh yêu em mà!
Cô gái: Anh tưởng là em sẽ tin chắc?
Chàng trai: Anh yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cô gái: Tình yêu sét đánh không bao giờ đáng tin!
Chàng trai: Nhưng anh thực sự yêu em rồi, anh muốn có đượcem!
Cô gái: Nói thật đi, anh chỉ muốn lên giường với em chứkhông phải là yêu em!
Chàng trai: Lên giường cũng là một kiểu yêu mà.
Cô gái: Thế chi bằng anh cứ nói là anh yêu cái giường hơn!
Cảnh tượng ba:
Chàng trai và cô gái cùng đi xem phim, tình cảm lãng mạn.
Chàng trai: Anh yêu em!
Cô gái: Thật sao?
Chàng trai: Em không tin à?
Cô gái: Không tin!
Chàng trai: Thế anh phải làm sao em mới tin?
Cô gái: Làm giống như trong phim ấy, đến trước màn hình, nóivới tất cả các khán giả ngồi ở đây rằng anh yêu
Chàng trai: Ngay bây giờ á?
Cô gái: Ngay bây giờ.
Chàng trai: Thế thì chẳng phải anh là thằng thần kinh haysao?
Cô gái: Vậy thì anh là kẻ nói dối.
Cảnh tượng bốn:
Chàng trai và cô gái cùng ngồi ghế đá trong công viên.
Chàng trai: Anh yêu em!
Cô gái: Yêu cái gì?
Chàng trai: Ừm... không nói rõ được, chỉ biết là yêu.
Cô gái: Cái gì cũng phải có nguyên nhân, yêu mắt em hay yêucái mũi của em?
Chàng trai: Yêu hết! Có thể nói ra cụ thể thì đó không phảilà yêu.
Cô gái: Không nói ra được mới là không phải tình yêu.
*
* *
Đây là tổng kết của ai? Là tổng kết của đàn ông hay là củađàn bà? Tại sao lại khiến cho người ta cảm thấy có gì kì lạ? Cứ như thể đàn ôngkhông thích nói "Anh yêu em" đều là do đàn bà gây ra như vậy.
Tôi không đồng ý! Ít nhất thì nó không được dùng trong case(trường hợp) của tôi, cũng không thích hợp với những người nước ngoài. Với ngườinước ngoài, không phân biệt già trẻ lớn bé, câu "Anh/Em yêu em/ anh" luôn treo ởtrên miệng, gặp nhau nói, tạm biệt nhau nói, ăn cơm nói, đi ngủ nói, làm tìnhnói... Người nước ngoài mà nghe thấy có người nói "I love you" với mình thì chẳngai lại đi làm khó đối phương như những cô gái trong ví dụ trên cả. Thường thì họcũng sẽ nói: "I love you too" (Em cũng yêu anh) hoặc "Me too" (Em cũng thế).
Cho dù là người trong nước hay người nước ngoài, nếu có aiđó nói với tôi rằng "Anh yêu em" thì tôi sẽ không mỉa mai tính tích cực của họnhư những cô gái đó. Tôi cũng chưa bao giờ ép đàn ông phải nói "Anh yêu em"... à...cũng không thể nói là "không bao giờ", nhưng tôi chỉ ép một người, một lần, làmột người mà tôi quen ở trên mạng, chính là cái người làm tình như con hải cẩu ấymà. Tôi rất khâm phục văn phong của anh ta, đáng tiếc là anh ta đã có vợ. Màngay cả lần đó thì cũng không hẳn là tôi ép anh ta phải nói "Anh yêu em", tôichỉ là... rất nũng nịu nói: Em muốn nghe anh nói "Anh yêu em!".
Anh ta có nói không?
Có nói, rất kích thích, khiến cho toàn thân tôi tê dại, lậptức gửi lại cho anh một chuỗi "Em yêu anh"...
Thế giáo sư Từ thì sao? Có làm cho bạn toàn thân tê dạikhông?
Giáo sư Từ á? Ha ha... tôi quên mất anh ấy là giáo sư Từ, tôithích gọi anh ấy là "Từ đại ca". Ở bên cạnh Từ đại ca, tôi ngại không dám nóithẳng, bởi vì anh ấy là một người rất ẩn ý mà. Tình cảnh của chúng tôi là nhưthế này:
(Trên điện thoại)
Tôi (nhõng nhẽo): Chúng ta... như thế này rốt cuộc là cái gì?
Anh ấy (giả bộ): Cái gì là cái gì?
Tôi (ấp úng): Ý của em là... chúng ta hiện giờ... em không biếtem đang làm cái gì?
Anh ấy (trêu trọc): Không biết bản thân đang làm cái gì chẳngphải là rất tốt hay
Tiếp trang: