Old school Swatch Watches
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

-> [Tiểu Thuyết] MƠ VỀ PHÍA ANH

[Tiểu Thuyết] MƠ VỀ PHÍA ANH Trang 23

đợi ở đó, anh nói đột nhiên nhận ra rằngchuyến du lịch của anh không thể thiếu cô được, thế là nữ diễn viên phụ củachúng ta lập tức trở thành nữ diễn viên chính, tiếp theo đó sẽ cùng nam diễnviên lái xe đến bang H. Trên đường đi sẽ phát sinh những câu chuyện vô cùng bấtngờ và cũng không kém phần lãng mạn..
Mô típ quá cũ? Có lẽ vậy. Nhưng mà nữ diễn viên của chúng takhông cảm thấy nhàm chán, chỉ có những khán giả không có liên quan mới nghĩ đếnvấn đề mô típ cũ hay mới. Đối với nhân vật nữ của chúng ta, chỉ cần có thể lên ốngkính, chỉ cần có thể cùng diễn xuất với nam diễn viên chính, đất diễn càng nhiềuthì không phải là mô típ cũ nữa.
Điện thoại đổ chuông rồi.
Lẽ nào thật sự có thần giao cách cảm?
Điện thoại đang đổ chuông thật. Ấn phím nhận cuộc gọi. Ngheđiện. Đúng là anh ấy, đúng là giọng nói cũng rất cuống quýt, nhưng lời thoại lạikhông giống như trong kịch bản của tôi, mà là:
- Anh lạc đường mất rồi! Hừ... em mau giúp anh lên mạng tratuyến đường với! Hiện giờ anh đang ở thành phố bang J của bang I, em giúp anhtìm xem đi đường nào để tới đường quốc l...
Mặc dù không phải là lời thoại do tôi viết nhưng tôi cũngnhanh tay tra cứu. Anh ấy không nói rõ vị trí của mình. Nhưng không thể tráchanh ấy được, những người bị lạc đường đều như vậy: cuống quýt hơn bất kì ai,hoang mang hơn bất kì ai, nhưng địa chỉ đưa ra vô cùng mơ hồ, lại còn không đượcphép hỏi nhiều, bởi hỏi nhiều càng khiến cho "nạn nhân" hoảng loạn mà rối lên.
- Ok, anh đừng hốt hoảng, em đang tra cứu, nhất định sẽ tìmđược!
Vừa đoán vừa lần mò, cuối cùng tôi cũng tìm được đường dẫn đếnquốc lộ K, cẩn thận chỉ dẫn cho anh từng đoạn đường một, anh ậm ừ ghi lại, dườngnhư tôi đang là đạo diễn còn anh chỉ là một diễn viên mà thôi.
- Em thật là thông minh, mới đó mà đã tra cứu ra cho anh rồi.Cảm ơn em, bye em!
Nam diễn viên đã biết đường đến quốc lộ K rồi, bởi vì nữ diễnviên phụ đã tìm kiếm giúp anh ta. Nam diễn viên nhanh chóng đến được quốc lộ K,đồng thời men theo quốc lộ K và tìm đến bang H.
Chính tay nữ diễn viên phụ đã tiễn chàng trai rời xa mình đểđến một nơi xa xôi.
Có những người sinh ra là để làm nhân vật chính, bọn họ có kịchbản cho cuộc sống của riêng mình, biết được bước tiếp theo sẽ diễn cái gì.Bọn họsẽ không đóng phim của người khác, cho dù bọn họ có phát hiện ra rằng bộ phimmà mình viết ra không hề có một nhân vật phụ, cũng không có một khán giả, bọn họcũng có thể chịu đựng được sự cô độc đó, kiên trì tự biên tự diễn. Nhưng ý chíkiên cường của họ, rõ ràng có thể thu hút một đám đông những nhân vật phụ và quầnchúng đến cho họ.
Còn một số người khác dường như sinh ra chỉ để làm nhân vậtphụ. Họ không có kịch bản của riêng mình, chỉ có thể đóng một vai trong bộ phimcủa người khác. Bọn họ có thể chịu đựng việc mình không được đóng vai chính,không được diễn họ cũng vẫn chịu đựng, nhưng nếu như không có đạo diễn là họkhông biết phải diễn tiếp như thế nào. Nếu như không có khán giả, họ cũng khôngthể chịu đựng được sự cô độc. Nguyện vọng đời này của họ chính là được đóng mộtvai trong bộ phim của người khác
Xem ra anh ấy là loại người thứ nhất, còn tôi là loại thứhai.
Tâm trạng vô cùng tồi tệ, trước đây triệt để là một khán giả,chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đóng phim, cũng không bao giờ có tham vọng biểu diễn.Mặc dù cô đơn, mặc dù tẻ nhạt, nhưng đã thừa nhận thân phận là quần chúng củamình rồi nên vẫn có thể thản nhiên xem người ta diễn kịch.
Giờ thì hay rồi, mấy lần được đóng phim, nếm trải cảm giác hứngthú khi được phối hợp với nam diễn viên chính, thế là lúc nào cũng muốn đượclên phim thôi. Nhưng đạo diễn chỉ cho tôi một chút đất diễn ấy thôi, làm chotôi phải trơ mắt nhìn nam diễn viên chính phối hợp với diễn viên khác, tâm trạngthật khó chịu.
Cũng may bộ phim này không có vai nữ chính, nên nói là khôngcó nhân vật nữ chính trẻ tuổi, không có vai nữ chính tham gia vào câu chuyệntình yêu với nam chính. Người mà diễn viên nam chính trong phim đi thăm viếngchính là một đôi vợ chồng già, lúc mới đến Mỹ, anh đã ở trong nhà của họ, gọi họlà "bố mẹ". Vì vậy đây có thể coi là một bộ phim về sự biết ơn, về tình hữu nghị...dù sao thì cũng dễ chấp nhận hơn một chút.
Nhớ ra rồi, tôi còn có một bộ phim nữa phải đóng, đó là bộphim về cảnh tụ họp ăn uống trong lễ Tạ ơn, đạo diễn là Triển Huy. Triển Huy đãmời mấy đứa chúng tôi đến nhà anh ta ăn bữa cơm. Có Tiểu Lan, vợ chồng anh chịTriển Huy và một vài người bạn.
Có một vai diễn để diễn dù sao cũng còn tốt hơn là ngồi lì ởnhà làm khán giả của cái ti vi. Á, quên mất đó là cảnh tượng của một bộ phimnào đó rồi: một người phụ nữ, không có chồng, không có tình nhân, không bạn bè,không gì hết... Cô ta ngày ngày ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, đồ ăn vặt... vàkết quả là cô ta ngày càng béo ra, béo đến đáng sợ, cũng chính vì thế mà cô tachẳng thể có chồng hay có tình nhân.
Một vòng tròn luẩn quẩn.
Cuối cùng, người đàn bà ấy chết trên ghế sô pha. Cô ta chếtkhi đang xem ti vi. Cô ta chết rồi, nhưng cái ti vi của cô ta vẫn bật rất to...Trong ti vi, cuộc sống như đang cuộn trào, sôi sục... hoàn toàn khác biệt vớicái xác lạnh ngắt nằm trên ghế sô pha.
Tôi không muốn làm một bà béo suốt ngày ngồi xem ti vi, có lẽtôi vẫn được làm một diễn viên quan trọng trong vở kịch của Triển Huy.
Bộ phim của Triển Huy đạo diễn thật là tẻ nhạt, không biếtlà nên gọi là phim loại gì, không phải là phim tình cảm, không phải phim võ hiệp,cũng không phải là cảnh gia đình đoàn tụ, chẳng có kịch bản, vậy thì làm saokhiến cho diễn viên có hứng mà diễn đây? Vai diễn của tôi chính là ngồi trướcbàn ăn, muốn ăn gì thì ăn cái nấy. Và cái giá chính là, tôi bắt buộc phải nghechị gái của Triển Huy lải nhải cả buổi.
Những chuyện mà chị Triển Huy kể đều là những câu chuyện lượmlặt ở trên mạng xuống, có lẽ tôi đã đọc từ qua lâu rồi, mà cho dù có chưa đọcthì tôi cũng chẳng hứng thú. Nhưng mà chị ta kể rất hào hứng, mà chồng của chịta lại chẳng nói nửa lời, điều đó khiến cho tôi nghĩ rằng liệu có phải chị tavì cả năm chẳng có ai nói chuyện cùng nên giờ mới nhân cơ hội trút hết ra khôngnữa?
Một cô vợ thích lải nhải, một anh chồng thích yên tĩnh... lạilà một cảnh quay trong một bộ phim.
Đạo diễn thường cho bạn đóng rất nhiều vai trong một bộ phimmà bạn không thích. Nhưng trong bộ phim mà bạn thích... dường như bạn chẳng cóđất diễn.
Giờ anh đang ra sao? Lái xe lâu như vậy chắc là đã đến nơi rồinhỉ? Mấy bang nằm trên tuyến đường anh đi đều có tuyết rơi rồi, không biết anhcó đến nơi bình an không? Đã gọi hai cú cho anh, sợ anh ngủ gật trên xe sẽ xảyra tai nạn, muốn đánh thức anh dậy... Kết quả đúng là đã gọi anh dậy,nhưngkhông phải là từ trên ghế lái mà là từ trên giường. Gọi điện sớm quá, anh vẫncòn chưa lên đường. Xấu hổ quá, không còn mặt mũi nào mà làm phiền anh nữa.
Giờ có lẽ anh đã đến bang H rồi nhỉ? Nói thế nào thì tôicũng là date của anh, cho dù có là bạn bè bình thường thì cũng có thể nói mộtcâu "ngày lễ vui vẻ!" chứ nhỉ? Thế nên có lí do để đường hoàng gọi điện choanh.
- Hello?
- Là em. Phiêu. Anh đã đến nơi rồi à?
- Ừ.
- Em... em vừa ăn bữa tối Tạ ơn, ăn ở nhà Triển Huy. Anh thìsao?
- Anh cũng vừa ăn rồi.
- Anh... đi đường... bình an chứ?
- Bình an em ạ.
- Bạn bè của anh... vẫn ổn chứ?
- Rất ổn!
(Sao chẳng khác gì một con quái vật nuốt bóng thế nhỉ, tôiném một quả nó nuốt một quả, thế thì làm sao mà đánh tiếp đây? Thôi tự mình kếtthúc vậy!)
- Nếu như... anh không sao... vậy thì em cúp máy đây. Chúcanh với bạn bè chơi vui vẻ!
- You too! (Em cũng vậy nhé!)
- Bye.
- Bye.

MƠ VỀ PHÍA ANH - CHƯƠNG 29-30
29.
Hùng biện là bạc, trầm lặng là vàng.
Hùng biện cũng không tồi mà, ít nhất thì cũng là bạc.
Này bạn, đó là tiêu chuẩn của phương Tây,đối với người TrungQuốc, trầm lặng là bạc, trầm lặng là vàng, trầm lặng là thật lòng.
Vậy thì hùng biện là gì?
Hứ, nói ra sẽ khiến bạn chết khiếp đấy. Hùng biện chính là:
Lời ngon tiếng ngọt, lẻo mép, dẻo mỏ.
Lời lẽ không đáng tin, lời không thật lòng, khua môi múamép.
Hùng biện là... một sự tán dương không đáng giá ư?
Có chứ, nhưng không phải là một sự tán dương, đều là những lờitâng bốc mang nghĩa xấu, kiểu như là:
Lưỡi không xương nhiều đường lắt léo.
Trời ơi, đó là ngụy biện chứ không phải là hùng biện.
Ngụy biện cũng như vậy:
Lải nhải con cà con kê...
Nói trắng thành đen...
Đây chẳng phải là cách nhìn nhận của mỗi người sao? Anh nóitheo ý anh, tôi nói theo ý tôi.
Cái gì? Bạn không chết khiếp sao? Vậy thì tôi sẽ nói cho bạnbiết hậu quả của việc không chịu trầm lặng:
Tai vách mạch rừng
Họa ra từ miệng
Còn nói gì nữa không?
Không nói nữa. Nhưng tại sao người Trung Quốc lại tôn sùng sựtrầm lặng?
Bởi vì tổ tiên của chúng tôi tôn sùng sự trầm lặng.
Trầm lặng chính là sự khinh mạn ở mức cao nhất.
Như mọi người trên thế giới đều biết, người Trung Quốc làngười ồn ào nhất trên thế giới. Một đám người hát hò ồn ào trong quán rượu chắcchắn chỉ có thể là người Trung Quốc. Ở một số quán ăn phương Tây, cứ thấy ngườiTrung Quốc là lập tức sắp xếp họ ngồi vào cái bàn thật tách biệt với xung quanh.Bởi vì sao? Bởi vì người Trung Quốc rất ồn ào.
*
* *
À, thì ra sự trầm lặng của người Trung Quốc là có tiền đề.Trầm lặng là đang quan sát đối phương. Trầm lặng cũng có nguyên nhân.
Đàn ông trầm lặng trước mặt đàn bà.
Chồng trầm lặng trước mặt vợ.
Con cái trầm lặng trước mặt bố mẹ.
Nhân viên trầm lặng trước mặt ông chủ.
Còn anh, chính là sự trầm lặng của một người đàn ông trước mặtđàn bà.
Nhưng anh... đã từng không trầm lặng.
Mấy ngày trước, chính vào mấy ngày trước, người mà hết lầnnày đến lần khác gọi điện thoại đến cho tôi chẳng nhẽ không phải là anh? Ngườimà cứ gọi điện thoại là buôn cả tiếng đồng hồ đó chẳng nhẽ lại không phải là
Mới có mấy ngày nhỉ? Anh đã biến ngay thành một con quái vậtnuốt bóng, há cái miệng đen sì, rộng ngoác của mình ra... tôi ném câu nào raanh nuốt luôn câu đó, nhất quyết không chịu ném trả. Anh ấy không muốn nói chuyệnvới tôi sao?
Có chuyện gì thế nhỉ? Bị ốm chăng? Lái xe mệt quá chăng? Haylà tôi có chỗ nào đắc tội với anh?
Làm gì có, tôi chẳng đắc tội gì với anh cả. Ngày hai mươi, lầnđầu tiên hẹn hò, cuộc hẹn kéo dài đến tám tiếng đồng hồ. Ngày hai mốt, anh gọiđiện thoại đến, nói chuyện gần hai tiếng đồng hồ. Mới có mấy ngày nhỉ? Giữa khoảngthời gian đó đã có chuyện gì xảy ra rồi...
Khoan đã... giữa khoảng thời gian đó còn có chuyện gì xảyra. Buổi tối trước khi anh xuất phát đã gọi điện cho tôi...
- Ngày mai anh sẽ đến bang H thăm mấy người thân. Lúc anh mớiđến Mỹ, anh đã ở trong nhà họ, họ đối xử với anh rất tốt. Anh thường gọi họ làbố mẹ...
- Hả? Vậy thì nên đến thăm hỏi họ một chút, dù sao cũng là lễTạ ơn mà...
- Em... tối nay có thể qua... giúp anh... packing (thu dọnhành lí) một chút được không?
- Em? Tối nay á? Bây giờ sao?
Khó xử. Tương đối khó xử.
Trời đã tối đen, cơn mưa mùa đông lất phất, đường chắc chắnrất trơn, mà đường đến chỗ anh thì vô cùng ngoằn ngoèo, lên núi xuống ghềnh, lạicòn phải đi men theo con đường một làn ven hồ. Tôi sợ nhất là những con đườngkiểu này, phía trước mà có xe tiến lại, đèn xe chiếu sáng một cái là tôi chẳngnhìn thấy gì hết, rất dễ xảy ra tai nạn giao thông... hoặc là lao th

Tiếp trang:
<<,1 ... 21,22,232425 ... 34-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay