ộ giao tiếp vẫn là số một! Nhưng khoan đã, thế rốt cuộc tôi là someone haysomeone else?
- Anh có nói với anh ấy... tôi muốn... giới thiệu ai date vớianh ấy không?
- Không, Tiểu Lan không nói với tôi.
(Thông minh! Không ngờ Tiểu Lan lại có tài làm mai mối đếnthế! Đúng là một bà mối điển hình của thời đại hiện nay!)
- Thế anh ấy nói
- Nói thế nào là nói thế nào?
- Thì là chuyện... someone mà anh nói với anh ấy... phải giớithiệu someone else cho anh ấy đấy...
- Ừm, anh ấy bảo, biết rồi!
- Chỉ có thế thôi á?
- Chỉ có thế.
MƠ VỀ PHÍA ANH - CHƯƠNG 23-24
Flow chart (Sơ đồ quy trình).
Tầng thứ nhất: anh ấy nói: biết rồi!
Có hai khả năng, chia thành hai nhánh, tượng trưng bằng A vàB.
A: biết rồi = biết tôi là someone (người nào đó) rồi.
B: biết rồi = biết tôi là someone else (người khác) còn TriểnHuy là someone rồi.
Đi theo nhánh A trước. Lại có hai khả năng, lại chia thànhhai nhánh, tượng trưng bằng "a", "b".
Aa: Anh ấy rất có hứng thú với việc giới thiệu date, lập tứcsẽ liên lạc với tôi. Ừm, nhánh này không tốt, cắt đi.
Ab: anh ấy không có hứng thú với người giới thiệu, không aogiờ thèm liên lạc với tôi. Ừm... nhánh này cũng không tốt, cắt luôn.
Đi sang nhánh B. Lại có hai khả năng, phân thành hai nhánh,tượng trưng bằng "c", "d".
Bc: Anh ấy rất có hứng thú với tôi, lập tức liên lạc vớitôi. Ừm, nhánh này tốt, giữ lại.
Bd: Anh ấy không có hứng thú với tôi, không liên lạc vớitôi. Ừm, nhánh này không tốt, cắt đi.
Mớt đi được có hai tầng mà đã bị chặt cả nhánh hết rồi. Thậtphí công!
Ôi chán quá đi mất!
Rốt cuộc anh ấy đang nghĩ cái gì nhỉ? Đã hai ngày rồi mà chẳngcó hồi âm. Có lẽ là Triển Huy làm hỏng việc, khiến anh ấy tưởng tôi là someonerồi trong khi anh ấy vốn có ý với tôi, thế nên vừa nghe thấy Triển Huy nói tôimuốn giới thiệu một someone else cho anh ấy, trái tim anh liền nguội lạnh, tâmtrạng rối bời, đau đớn như bị dao đâm, đương nhiên là không liên lạc với tôi rồi.
Quỷ tha ma bắt!
Tiểu Lan làm hỏng việc rồi, bảo cậu ta đi nói chẳng phải làbởi vì cậu ấy rất thân thiết với anh hay sao? Thế mà cậu ta lại bảo Triển Huynói. Đàn ông làm sao mà làm mai được chứ? Đàn ông miệng mồm vụng về, bảo anh tađi mắng chửi người khác còn được chứ bảo anh ta đi làm mai thì... Hừ, thế có chếtkhông cơ chứ?
Chỉ vì một chút sơ sểnh mà làm hỏng hết cả bàn cờ.
Khoan đã, làm sao mà biết được anh ấy coi tôi là someoneelse chứ? Triển Huy đâu có nói mình là someone, chẳng phải anh ấy đã nói rõ rằngcó someone đang bugging anh ta hay sao? Vậy thì chắc chắn anh ta không phải làsomeone rồi, lẽ nào someone có thể tự bugging bản thân hay sao?
Ừm, lật lại thế cờ.
Nhưng chỉ lật lại thế cờ trong tư tưởng thì có tác dụng gìcơ chứ? Quan trọng là phải tiếp xúc với anh ấy, phải tìm cơ hội riêng tư vớianh ấy, nếu không thì...
Không thể chịu nổi nữa rồi! Một sự chờ đợi không có giới hạn.Tôi sắp sụp đổ đến nơi rồi! Anh trai à, rốt cuộc anh đang nghĩ cái quái gì thế?Được hay không được thì phải nói một tiếng cho người ta biết chứ?
Được... thế thì tôi chẳng nói gì nữa. (Thành công rồi thì còngì để mà nói chứ?)
Không được... tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa. (Bại trận rồithì còn gì để mà nói?)
Lại viết mail cho anh ấy? Nên viết cho anh ấy bằng giọng điệuthế nào đây? Dùng cái cớ gì? Đừng có biến mình thành một harrissment (kẻ quấy rối).
Cũng chưa đến mức tuyệt vọng hoàn toàn, chỉ là tạm thời chưacó hồi âm thôi mà.
No news is good news! (Không có tin gì là tin mừng.)
Cho anh ấy thời gian là ba ngày, nếu như qua ba ngày mà anh ấyvẫn không hồi âm, tôi sẽ gửi một email cho anh ấy, sẽ dùng giọng điệu của mộtsomeone để nói chuyện với anh ấy. Nếu như anh ấy vẫn không hồi âm, tôi sẽ...
Lại cho anh ấy thêm ba ngày nữa, qua ba ngày tôi lại gửi mộtcái email cho anh ấy, nói chuyện với anh ấy bằng giọng điệu của một someoneelse. Nếu như anh ấy vẫn không hồi âm, tôi sẽ...
Đến chỗ anh ấy!
Đã lập xong kế hoạch, toàn thân nhẹ nhõm hơn nhiều, có chuyệngì ghê gớm đâu cơ chứ? Chẳng phải chỉ là ba ngày rồi ba ngày rồi ba ngày... haysao? Chỉ cần qua chín ngày, mọi việc sẽ ổn thỏa.
Bản cô nương sẽ kiên nhẫn chờ đợi.
Một ngày trôi qua (Còn tám ngày nữa, không phải vội.
Lại một ngày trôi qua (Còn bảy ngày nữa, không phải vội.)
Điện thoại đổ chuông rồi!
- Hello!
- Là cô Hạ phải không?
Là anh ấy! Cuối cùng cũng đợi được rồi! Hít thở, hít thởsâu, hít thở sâu... sâu...
(Còn sâu nữa là hết chịu nổi luôn đấy! Hít sâu đến mức ngựcsắp nâng lên đến mặt đến nơi rồi!)
Trời ơi, tôi biết nói chuyện bằng giọng điệu thế nào đây?Hài hước? Liệu anh ấy có cảm thấy tôi nông cạn không? Thản nhiên? Liệu anh ấycó cảm thấy tôi quá thờ ơ? Trang trọng? Trang trọng là tốt nhất!
- Vâng tôi đây! Xin hỏi ai đấy ạ?
(Đã đủ trang trọng chưa nhỉ?)
- Tôi là Từ Đạt Vĩ.
- À, là Mr Binsley phải không?
(Đáng chết, tên tiếng Anh của thần mà cũng dám gọi ra à?)
- Thứ bảy này cô không bận gì đúng không?
Nhịp tim tăng tốc.
Đúng là thần tiên! Nói chuyện cũng khác người thường, khôngthèm vòng vo mà đi thẳng luôn vào vấn đề. Nếu như bây giờ mà nói mấy chuyện đạiloại như "Hôm nay thời tiết..." thì quá tầm thường!
- Thứ bảy? Tôi không... à có... à không... Ý tôi là No... Tôi có...không đúng, không đúng... ý tôi là Yes... tôi không...
(Trời đất ơi, đều tại mấy câu hỏi phủ định chết tiệt làm chotôi loạn hết cả lên! Rốt cuộc phải trả lời như thế nào đây? Là Yes hay là No?
Aren’t you a student? (Cô không phải là sinh viên đúngkhông?)
Yes, I am. ( Không, tôi là sinh viên.)
No, I’m not. (Đúng, tôi không phải là sinh viên.)
(Hồ đồ, hồ đồ quá!)
- Vậy thì 12 giờ, cô đợi tôi ở Hnarks park (công viênHnarks), chúng ta cùng ăn cơm trưa, có được không?
Trời ơi! Anh đúng là anh minh! Ngay cả bản thân tôi cũng cònchưa biết là Yes hay No thì anh đã biết rồi. Kẻ nào dám bảo anh không phải làthần, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó.
- Ok, ok quá đi chứ!
(Oái, câu cuối cùng hình như là không đủ trang trọng. Thôi kệnó, dù sao cũng hẹn rồi, trang trọng hay không trang trọng đâu còn quan trọng nữa.)
Mặc cái gì? Mặc cái gì? Mặc trang trọng một chút? Đừng đểanh ấy tưởng mình là someone. Khoan đã, anh ấy đang hẹn hò sao? Hay là đang hẹnhò với bà mối? Chắc là hẹn hò, nếu là hẹn hò với bà mối thì phải nói: "Hãy dẫntheo người đó đi cùng" chứ. Nhưng anh ấy không nói vậy, như thế chứng tỏ anh ấyđang hẹn hò với tôi.
Vậy thì phải ăn mặc gợi cảm một chút? Hẹn hò vào buổitrưa... ừm... hình như là chưa bao giờ hẹn hò vào giờ này. Dưới ánh nắng mặt trờibuổi trưa thì mặc cái gì là đẹp nhất nhỉ? Nên mặc màu sáng, thế mới hợp với xehơi màu sẫm của tôi. Tóc dài buông xõa, ngực nở eo thon, đứng dựa lưng vào chiếcxe hơi, người nghiêng khoảng 15 độ, phô bày những đường cong gợi cảm, nhưng thếlại không phô bày được cặp mông
Có đeo kính râm không? Đeo cũng được, dù sao thì mọi người đềubảo tôi đeo kính đen trông rất tuyệt. Thôi bỏ đi, hay là không đeo thì hơn, ánhsáng mặt trời mùa thu đâu có quá gay gắt, mình đâu có phải là minh tinh mà phảibày đặt, ngay cả dưới ánh trăng cũng phải đeo kính râm. Người ta là sợ lộ thânphận nên mới đeo, mình thì có gì để mà sợ chứ? Hơn nữa, anh ấy là thần chứ cóphải là bọn chó lợn đâu.
Hay là thôi đừng trang điểm quá cầu kì, nếu không sau này nhỡtrang điểm không đẹp lại khiến cho anh ấy có ấn tượng không tốt, làm cho anh ấycó cảm giác "hồi đầu bị lừa". Nên thuận theo trình tự, mỗi ngày một trang điểmđẹp hơn, khiến cho đầu óc anh u mê... càng ngày càng cảm thấy say đắm, giốngnhư mấy ông già gặm mía, càng gặm càng thấy ngọt vậy.
(Xem ra mấy ông già gặm mía toàn là gặm từ đầu mềm nhất trởđi.)
Hay là để vận mệnh quyết định đi! Chọn ra bảy bộ quần áo,sau đó rút thăm để quyết định.
Thứ bảy, mặc lên người bộ quần áo mà vận mệnh đã sắp đặt,lái xe đến Hnaks park.
Ai nói rằng trên đời này việc khó chịu nhất là phải chờ đợiai đó?
Nên chỉnh lại một chút: Trên đời này việc khó chịu nhấtchính là chờ đợi thần tiên.
Thần cuối cùng cũng đến rồi!
Áo sơ mi màu xanh, sơ mi cắm thùng. Bụng không phải là sânbay, là... cái chảo sâu lòng ở nhà tôi, lúc xào rau còn chê nó nông quá, lúcrán trứng lại trách nó quá sâu, đã ném nó đi từ lâu rồi, lẽ nào đã bị anh ấy nhặtlại? Nhặt thì đã nhặt rồi, sao còn phải giấu vào trong quần thế kia?
Ánh mặt trời chiếu xuống khuôn mặt anh, từ trên xuống dưới,lấp đầy những chỗ lõm và san phẳng những chỗ lồi, còn rải rác những ánh hàoquang rực rỡ trên khắp khuôn mặt. Những nếp nhăn... không phân biệt địa điểm,hoàn cảnh... đua nhau tô điểm trên khuôn mặt
Đây là anh ấy sao? Hay là... bố anh ấy? Chú... anh ấy...
Chắc chắn là tôi nhầm rồi, rõ ràng trong điện thoại anh ấynói: "Tôi là Từ Đạt Vĩ". Tôi chắc chắn là không nghe rõ những gì người này nói,chắc là anh đã nói: "Tôi là bố của ... Từ Đạt Vĩ".
(Lão già gặm mía chết tiệt này, ai cho lão nói năng linhtinh?)
- Xe của cô rất tương xứng với bộ đồ của cô!
(Nói cái quái gì vậy? Đây lẽ nào là lời nói của một vị thần?)
- Đã ăn cơm chưa?
(Hỏi thừa, hẹn người ta đi ăn cơm lại hỏi ăn cơm chưa? Ôngtưởng tôi điên à?)
- Chưa ăn thì cùng đi ăn đi, có một Sandwich shop (cửa hàngSandwich) rất ngon...
Quay người, nhìn thấy gáy anh ta.
Má ơi, cứu con với!
24.
Địa phương chi viện trung ương?
Đây là ví dụ ai nghĩ ra vậy? Bất hợp lí, cực kì bất hợp lí,bất hợp lí với tất cả những gã đàn ông hói đầu.
Nên nói là địa phương bao vây trung ương thì đúng hơn, nói mộtcá chính xác hơn là địa phương mở rộng ra trung ương.
Địa Trung Hải?
Là ví dụ ai nghĩ ra vậy? Bất hợp lí, cực kì bất hợp lí, ítnhất là đối với anh ta.
Địa Trung Hải, Địa Trung Hải, nhìn tên là đủ biết là đạidương giữa đất liền, bốn bề là lục địa, chỉ có ở giữa là biển. Nhưng biển cócao hơn lục địa không? Lục địa có thấp hơn mặt nước biển không?
Trông giống núi Phú Sĩ hơn, phần chân núi gần mặt đất thì mọcđầy cỏ cây rậm rạp, càng lên trên thì cỏ mọc càng thưa thớt. Lên đến đỉnh núithì chỉ còn lại một vùng phủ tuyết mà thôi.
Tại sao trên đỉnh núi không có cỏ mọc?
Ở trên cao, không chịu được cái lạnh.
Không cao, không cao, anh ta đâu có cao hơn tôi là mấy.
Già, lùn, đầu hói.
Cố gắng nở nụ cười, hẹn hò phải lịch sự.
- Tôi dẫn cô đến một shop sandwich ăn trưa, bánh sandwich ởđó là ngon nhất trong thành phố này!
(Sáng kiến gì hay thế? Chẳng nhẽ ăn vào sẽ khiến cho đỉnh đầuanh mọc tóc? Hay là có thể tăng chiều cao?)
Nhưng mà lời mời này kiến cho người khác khó mà từ chối được.
Cổ họng như có từ tính.
m sắc vẫn rất mê hồn.
Thái độ vẫn vô cùng thân thiện.
Lời lẽ rất rung động.
Ăn thì ăn, cùng ăn một bữa cơm cũng chẳng phải là đồng ý gảcho nhà họ Từ, cùng lắm thì nhắm mắt mà ăn, ăn hết thì ai thanh toán của ngườinấy.
Xếp hàng.
Anh ta đứng trong hàng, tôi đứng ở bên ngoài, kéo rộng khoảngcách.
Ánh mắt kì lạ của mọi người... như gai nhọn đâm vào lưng tôi.
- Cô muốn ăn gì?
- Tôi từng ăn ở đây rồi, anh cứ tùy ý gọi cho tôi một cáiđi!
- Ok!
Hừm... chuyện tìm đối tượng chẳng phải cũng giống như chuyện gọimón hay sao? Cái anh muốn ăn trong tiệm lại không bán. Đọc hết trong menu, tìmthấy một món xem ra khá hợp với khẩu vị của mình, đập bàn, gọi món. Đợi món ănđược mang lên, hoàn toàn không như bạn tưởng tượng. Nhắm mắt nhắm mũi ăn choxong, bụng thầm thề từ lần sau không
Tiếp trang: